Friday, July 10, 2015

DAI THUA CHON GIAO


       Thánh Giáo niên Mậu Thìn – Kỷ Tỵ
(1988 – 1989)
            VÔ THỪA CHƠN GIÁO
         HIỆP SIÊU HÌNH
       

Trấn đàn : Xích Thái Cổ Đại Tiên Trưởng
Pháp đàn : Thiên Phục Nguyên

Chơn Đồng : Huệ Minh


    MỤC LỤC
  
Lời nói đầu................................................................   3
1) Đức Đại Từ Phụ đề tựa : quyển Chơn Giáo............. 13
2) Thầy dạy bí truyền................................................. 16
3) Đại Từ Phụ dạy : Bảo tồn linh quang.....................   32
4) Thầy dạy : Bảo tồn linh điển..................................  38
5) Thầy dạy : Khai khiếu huyền quang.......................   43
6) Thầy dạy Cơ Siêu Hình.......................................... 54
7) Thầy dạy chữ Tu...................................................  66
8) Thầy dạy : Ngươn tàn đau khổ............................... 71
9) Thầy dạy : Thường tịnh định.................................. 86
10) Thầy dạy : Phương Đông giáo đạo...................... 101
11) Thầy tá trần vớt tội quần mê..............................  115
12) Thầy dạy : Cơ mầu Đại Đạo hoằng khai............. 141
13) Thầy luận về chữ Tu........................................... 158
14) Thầy dạy tiếp chữ Tu.......................................... 168
15) Thầy dạy : Hành y chơn giáo.............................. 181
16) Thầy dạy trách nhiệm Phục Nguyên................... 206
17) Thầy thanh lọc nguyên nhân............................... 211
18) Thầy dạy : Cơ siêu pháp..................................... 235
19) Thầy khai trường thi Tam Giáo.......................... 250

         LỜI NÓI ĐẦU
                          
        
          Chào quí vị thiện hướng hành giả trên toàn cõi thế giới ! Sở dĩ Phục Nguyên mở trang Web vệ tinh này là cũng do có sự khuyến khích đóng góp vào tinh thần lẫn phương tiện của hàng có thật chơn tâm cao thượng bậc nguyên nhân là : Thanh Nguyên Giác, đã tự ý thức riêng bản thân của mình về sự chung lo một trách nhiệm, phụ tay việc qui nhất tinh thần để xiển dương hoằng hóa nguồn Ðại Ðạo Cứu Thế của Cha Linh Hồn (Đấng Tạo Hóa) vào Kỳ Tam này. Vì “Ðạo” thì không dành riêng cho bất cứ một lãnh vực hay một vị giáo chủ nào cả. Mà cũng không phân biệt trong bất cứ một hệ phái, tôn giáo nào ở mặt hữu hình này. Bởi vì, đây là mối Ðại Ðạo rất quan trọng của Cha Linh Hồn Cứu Thế trong thời kỳ Mạt Pháp này đã thất kỳ truyền, cũng do tay phàm không thiệt tu, chẳng tùng theo khuôn mẫu qui luật, nghiêm trì Hạnh, Giới - Ðịnh - Huệ, và cũng không có am hiểu được về mặt phương hướng Chánh Pháp Chơn Truyền để tu luyện mà phục hườn lại Bổn Nguyên (Chơn Như).

          Mục đích : Truyền bá những bộ chơn lý bởi do  Cha Linh Hồn và các đấng Thiêng Liêng giáng đàn dạy như : Minh Tâm Chơn Giáo, Tam Giáo Ðồng Nguyên,  Vô Thừa Chơn Giáo, Bí Pháp Bảo Ngươn Phục Tánh, Chơn Pháp Vô Vi, Vô Hình Quan, Tiên Thiên Ðại Ðạo, Phương Châm Giải Thoát, Báo Hiếu Trọng Ân và v.v… hầu phổ biến trên khắp toàn cõi thế giới (Ngũ Châu) để làm lợi ích giúp cho những hàng thiện hướng  có hội  đủ cơ  duyên  căn lành tỉnh thức đã hồi tâm,  biết quay về tìm cầu học  hỏi theo  con  đường  Chánh Pháp Chơn Truyền  mà  tham cứu sao cho  được am hiểu tận tường, nhập  tâm thật rõ rệt những  Vi Mật do  các đấng Thiêng Liêng bề trên đã dạy rồi nương theo những lời Khuôn Vàng Thước Ngọc này mà hằng năng tu, Nghiêm Trì Giới - Hạnh cho chính chắn tinh tấn để hườn “Ðạo” giải thoát khỏi  nghiệp Sanh, Lão, Bệnh, Tử đã  phải cam chịu đón nhận không biết bao nhiêu là chướng nghiệp khổ đau đời đời kiếp kiếp, cũng bởi do vô minh nhận thức sai lầm mà ra vậy.

          Phục Nguyên này cũng xin thành thật có vài lời nói tỏ bày ra  nơi đây để cho quí vị thiện hướng hành giả biết thêm rằng : Phục Nguyên không phải là môn đồ của các hệ phái Cao Ðài, hoặc Phật Giáo, hoặc Thiên Chúa và v.v… Chỉ trọn hạnh Chơn Tu, không có ảnh hưởng bất cứ một ông giáo chủ, hoặc thầy tổ nào cả.

          Nhưng duyên do nào lại có mấy bộ Chơn Lý rất tuyệt vời đã kể trên vậy ?

          Bởi vì Phục Nguyên xuất gia vào non tu luyện. Trong lúc đang tham thiền nhập định chiếu kiến thì hữu phúc thay ! Bỗng nhiên lại có Ðấng vô hình (tức là Tạo Hóa - Cha Linh Hồn) cảm  ứng dạy rằng : “Khi  nào  con  hạ sơn, con  phải tạo lập Cơ Siêu Hình, hầu tiếp với Thầy, và hàng Thiêng Liêng để nhận những tinh hoa Chánh Pháp Chơn Truyền mà làm lợi ích cho thế gian đó !”.

          Cha Linh Hồn dạy : “Phương pháp tạo Cơ Siêu Hình không dùng Phò Loan vì Phò Loan chậm, nhận không hết ý. Còn đồng tử hoặc chấp bút bởi vì không trọn điển, nếu  không  trọn  điển thì  đương  nhiên  là do  phần  nhiều  có ý tà  tâm, và  thêm ma quỉ chuyển xoay riêng của đồng tử, chấp bút mà xen vào tà lý của phàm  để gây mê, huyễn hoặc không đâu đó. Bởi vì đồng tử hoặc chấp bút, tâm vẫn như bình thường còn biết cảm giác, cảm xúc ! Như vậy thì làm sao Thầy và chư Thiêng Liêng hòa hiệp trọn diệu thanh điển gởi Chơn Lý Chánh Pháp Chơn Truyền mà giáo hóa cho các con nương theo học được Chánh Giáo để tu ? Con nên biết vào thời kỳ mạt pháp này là hợp với khí Hậu Thiên trọng trược cũng hạp với thiên ma, tinh linh... Vì thế con phải cố gắng đào tạo cho được một chơn đồng trọn lành để tiếp Thầy và chư Thiêng Liêng mà nhận Chơn Lý Chánh Pháp.”

          “Sao gọi chơn đồng ? Vì thiệt là chơn đồng thì không còn có cảm giác, cảm xúc kể cả cũng không còn  biết thân tâm nữa”.

          Pháp luyện chơn đồng : “Con phải dùng công năng thần lực để khai khiếu Nê Hườn và trợ thêm Tam Muội hỏa (chơn dương) cho chơn đồng. Song song, hiệp với một  phần Thiêng Liêng (là Ðại Bồ Tát Ma Ha Tát Xích Thái Cổ) có trách nhiệm  lập  Cơ Siêu Hình chánh  tông  trong  kỳ tam  này  để chỉnh đốn lại mối Ðại Ðạo  của  Thầy. Trục  thần  chơn đồng  ra,  rồi  chuyển  luyện về phần xác, cốt  yếu  là  để  làm thông  các kinh  mạch  cho  trọn lành và thanh khiết, mà hiệp với Tiên Thiên Khí. Song, con phải hiệp công năng phụ lực với  phần Thiêng Liêng để chuyển luyện thể  xác chơn đồng mỗi ngày hai thời : Thời Ngọ và thời Tuất. Sau khi chuyển luyện thì chơn đồng phải Nhập Định. Phải liên tục chuyển luyện cho đủ 100 ngày không đươc gián đoạn.
          Thêm vào đó, con phải xem thử chơn đồng có trọn kết quả xuất thần được hay chưa ? Bằng cách : Trong khi chuyển luyện, con đốt nhang rồi châm nhang vào thịt của chơn đồng, song song con cũng lấy kim châm vào thịt của chơn đồng, cốt để xem thử chơn đồng có còn biết cảm giác nóng, đau hay không ? Nếu còn cảm giác biết nóng, đau thì chưa trọn xuất thần, như vậy không thể làm cầu nối để gắn liền với Thiêng Liêng mà tiếp nhận Chơn Lý được đó ! (xem tiếp phần kết quả của chơn đồng ở sau).

          Con nên biết ! Tiếp với Thầy và chư Thiêng Liêng không phải là chuyện dễ mà ai muốn tiếp cũng được ! Phải là hàng Chơn Tu đã kết quả hạnh Ðại Bồ Tát Ma Ha Tát đã  trọn thoát tục thì mới đủ tư cách.

          Con nên hiểu thêm : Cũng như vào thời Nhị Kỳ, sau khi Thích Ca nhập Niết Bàn, Ma Ha Ca Diếp chứng quả vị  Ðại Bồ Tát Ma Ha Tát được Phật trao truyền “Tâm Ấn Chánh Pháp Nhãn Tàng” và nhận thọ ký Nhất Tổ. Lúc bấy giờ, Hội Hoằng Pháp muốn kết tập lại những lời kim ngôn của Phật Thích Ca đã giảng, rồi trong Hội Hoằng Pháp kêu A-Nan hãy nhớ lại những gì mà Phật Thích Ca đã dạy… rồi tiếp lặp lại cho đầy đủ “Nguồn Chánh Pháp Chơn Truyền” hầu để lại cho hậu thế sau này. Nhưng Ma Ha Ca Diếp không đồng ý, nên kêu A-Nan phải ẩn Nhập Thất, để Tập Trung Cực Tịnh cho đến khi nào kết quả “Vô Tâm” rồi mới được !

          A-Nan “Nhập Thất Kết Quả Vô Tâm”.

          Ma Ha Ca Diếp chủ đàn cơ hoằng pháp để ghi tiếp thâu nhận trọn hết những bài kim ngôn thành pho “Pháp Bảo” quí giá của Phật Thích Ca đã dạy… A-Nan thanh tịnh tâm, thâu kết tập lại những lời kim ngôn của Phật Thích Ca được hoàn  toàn trọn vẹn những phẩm Kinh làm Pháp Bảo quí giá đã được lưu truyền trên khắp thế giới cho đến ngày nay vẫn còn đó !

          Thầy nói cho con biết rõ : Người chủ trì pháp đàn, phải là hàng xuất  gia tu luyện, có đầy đủ công năng diệu hóa, minh triết siêu việt, Giới - Hạnh trọn lành, thoát tục, phải có sứ mạng thay mặt cho các đấng Thiêng Liêng, lãnh trách nhiệm ở mặt hữu hình. Còn phần tiếp với bề trên nhận Chơn Lý Giáo truyền thì cũng phải có sứ mạng và Tâm Thanh Tịnh Trọn Lành để tiếp với Thiêng Liêng. Chớ không phải tự ý làm theo vọng tưởng tà tâm mà tiếp hiệp với Thiêng Liêng được đâu.

          Thầy đã nói trên để cho con chiêm nghiệm đâu là chơn, đâu là giả…Vào thời mạt pháp này phần nhiều là giả và cũng là có phần mượn  danh  Thầy và Thiêng Liêng  để ngụy tạo, rồi nói là Thánh Giáo Thầy hoặc Thiêng Liêng dạy… rồi đem ra phổ biến mà dối gạt với nhau để thỏa mãn lập môn phái tư riêng. Con cứ nhìn bao quanh các đàn cơ rồi thì con sẽ rõ hết mọi sự việc của tà sư ngoại đạo lạm dụng Siêu Linh để gây mê tín huyễn hoặc mà dối gạt người, làm sai “Chánh Pháp Chơn Giáo” của Thầy đó !”

          Phục Nguyên nói thêm về phần chuyển luyện kết quả của chơn đồng. Kết quả là : Lấy  nhang  đốt, kim  chích  mà chơn đồng không còn cảm giác biết nóng, đau chi cả. Khi lập đàn thì chơn đồng tọa thiền, có đấng Thiêng Liêng trấn đàn (là Ðại Bồ Tát Ma Ha Tát Xích Thái Cổ) dùng công năng trục Thần ra khỏi xác của chơn đồng, lúc đó chơn đồng không còn biết gì gì nữa (kể như vô thân tâm). Ðồng thời, Phục Nguyên còn phải thử xem coi có phải thiệt là Thiêng Liêng hay ma quỉ giáng đàn dối gạt.

          Lập đàn thỉnh Thiêng Liêng, Phục Nguyên không có bao giờ dùng bài thỉnh hay là bài đưa theo như các hệ phái Cao Đài chi chi cả. Khi lập đàn, thì có hai phần hữu vô trực tiếp như : Vô hình thì có Đức Xích Thái Cổ trấn đàn, trục thần chơn đồng ra khỏi xác và mời thỉnh bất cứ Đấng Thiêng Liêng nào mà Phục Nguyên cần thỉnh mời giáng đàn để cầu xin tiếp thâu những bài học “Chánh Pháp Chơn Giáo”. Hữu hình thì Phục Nguyên có trách nhiệm pháp đàn và cũng ra bài chương trình Đạo pháp với các đấng Thiêng Liêng mà  thành lập bộ Chơn Lý để di hậu vậy.

          Quí vị thiện hướng hành giả ! Cha Linh Hồn đã phó thác giao trọng trách cho Phục Nguyên phải tạo lập Cơ Siêu Hình để tiếp các đấng Thiêng Liêng bề trên mà thâu nhận những chương trình Chánh Pháp Chơn Truyền để khai sáng ra cho rõ rệt nguồn “Chơn Giáo Chánh Tông Đại Đạo Cao Đài Cứu Thế Kỳ Tam”, hầu sẵn có Chơn Tâm, lâu nay hằng mong đợi  phương hướng Diệu Thâm Vi Mật, rồi nương theo đây để làm chỉ chuẩn mà  tu cầu giải khổ và cứu khổ thế gian !!!

          Như vậy, Phục Nguyên đã làm trọn bổn phận tạo lập Cơ Siêu Hình tiếp Thiêng Liêng bề trên đã thâu nhận hoàn tất được thành tựu những bộ Chơn Lý rất tuyệt vời. Vì thế, nay Phục Nguyên xét thấy rằng, cần phải phổ biến truyền rao hầu để làm lợi ích cho thế gian vậy.

          Ngoài ra, riêng Phục Nguyên này không dám có tham vọng gì khác hơn. Chỉ là một Chơn Tu bình thường, tự tu tự độ mà thôi ! Phục Nguyên này thành thật xin nghiêng mình trước quí vị thiện hướng hành giả hoan hỷ cho.          

                             HUYỀN THƯ :
         
          Nguồn chánh pháp, vi diệu thâm uyên.
          Cơ Siêu Hình, Thiêng Liêng phổ hóa.
          Ánh Ðạo Vàng, Nam Bang sáng tỏa.
          Ðể hoằng khai cứu cả Ngũ Châu.
          Chiếu linh quang giải họa hoàn cầu,
          Bổn Chơn Giáo thâm sâu nhiệm bí.
          Ðạo ra đời, Huyền Thư Ấn Chỉ.
          Con hoàn thành thọ ký Cha ban.
          Xong trách nhiệm tất cả chu toàn,
          Nay phổ biến dẹp tan huyễn hóa.
          Rải lời lành chơn kinh mô tả,
          Pháp nhiệm mầu chí cả tìm ra.
          Hàng đại chí năng diệt thói tà,
          Mới học được lời Cha đã dạy.
          Dẹp bản ngã không còn phải trái,
          Năng Nhập Ðịnh tẩy loại ma lòng.
          Hườn Thanh Tịnh, trí huệ minh thông.
          Dứt vô minh không còn lầm lẫn.
          Thiệt là tu trau dồi chín chắn,
          Nương chơn truyền : Tánh Mạng Song Tu.
          Học chánh pháp, Ðại Ðạo Phụ Từ.
          Vào Kỳ Tam, Huyền Thư đã dạy.
          Chớ mê tín hữu hình nương cậy !
          Ma dẫn sai chẳng thấy Tâm Kinh.
          Thiếu phước đức, nghiệp chướng vô minh.
          Khó hườn Ðạo, Huỳnh Ðình sáng lạng !
          Lời Phục Nguyên, khai tâm tường hãn.
          Giúp thiện hướng nội quán trừ mê.
          Giới - Ðịnh - Huệ chánh pháp Bồ Ðề,
          “Ðốn” giả pháp quay về Chơn Bổn.
          Nhưng phải tu trừ tâm hỗn độn,
          Không còn mê ở chốn trần gian.
          Nương bí chỉ Chánh Pháp Nhãn Tàng,
          Phá Nhứt Khiếu, Huyền Quang khai huệ.
          Mà xiển dương Ðạo Vàng Thượng Ðế,
          Hạnh Ðầu Ðà thực thể Chánh Tâm.
          Ngộ Ðại Ðạo vi diệu thậm thâm,
          Dứt nhận thức mê lầm ảo tưởng.
          Còn không tu, tâm ma tăng trưởng.
          Sao trọn lành thiệt tướng giải oan ?
          Ðạo không lời, Nhập Ðịnh Tham Thoàn.
          Trọn Giới - Hạnh diệt tan phàm ngã.
          Lời Phục Nguyên chơn tâm mô tả,
          Hầu giúp chung hành giả duyên lành.
          Năng nội quán Ðốn Tuyệt Tam Bành,
          Trừ Lục Tặc Thất Tình Ngũ Dục.
          Không trụ chấp, diệt tiêu Lục Thức.
          Ðể Hườn Không chứng thực Tâm Kinh.
          Mới xứng đáng Chánh Giác Chơn Linh,
          Ra cứu khổ nhơn sinh kỳ mạt.
          Hạnh hạ mình, không còn tánh ác.
          Trừ cống cao, đã thoát vô minh.
          Không nhơn ngã, An Trú Huỳnh Ðình.
          Chẳng danh lợi thói tình quyền chức.
          Thiệt Chơn Ðạo không còn lãnh vực,
          Chỉ Tình Thương chung sức bắt tay.
           Ðược như vậy tỏ rạng Cao  Ðài,
           Cha đã dạy, hoằng khai kỳ mạt.


                       PHỤC NGUYÊN                          
          Rằm tháng 03 niên Kỷ Sửu (2009)
                 

    VÔ THỪA CHƠN GIÁO


                   VÔ vi phổ hóa độ nguyên nhân,
                   THỪA lệnh khai cơ ở cõi trần.
                   CHƠN khuyết noi gương đời Thánh Ðức,
                   GIÁO hòa mật khải chỉnh Tân Dân.


      Dậu thời ngày 01 tháng 01 niên Canh Ngọ
                          (27 - 01 - 1990) (#1)
                               ---------------------

                ÐỨC ÐẠI TỪ PHỤ ÐỀ TỰA :
                       QUYỂN CHƠN GIÁO


THIÊN PHỤC NGUYÊN : Con kỉnh bạch Ðại Từ Phụ, con đã sao xong bổn chơn truyền giáo lý của Ðại Từ Phụ dạy, kể từ Ngọ thời ngày 01 tháng 08 niên Mậu Thìn đến ngày 09 tháng giêng niên Kỷ Tỵ. (Hoàn thành 280 trang có 18 chương).

          Bạch Ðại Từ Phụ, con kỉnh trình xin Ðại Từ Phụ cho tựa đề. Và con xin đọc mục lục từ chương…(xem phía sau). Con kỉnh bạch xin Ðại Từ Phụ cho tựa đề !

ÐẠI TỪ PHỤ : Từ lúc giáng cơ bút hoằng khai giềng mối ÐẠI ÐẠO CAO ÐÀI, Thầy đã định cứu rỗi nhơn sanh trong Kỳ Tam thì Thầy đã có ba nguồn minh triết gọi rằng CHƠN GIÁO lưu danh cho hậu thế. Tùy theo căn cơ cùng tùy theo khả năng mà tu học, cùng tùy theo mực tiến hóa mà tu học. Ðó là HẠ THỪA CHƠN GIÁO đến TRUNG THỪA CHƠN GIÁO thì chưa kể. Thế cho nên, nay Thầy muốn đặt bổn truyền này là : VÔ THỪA CHƠN GIÁO để tiếp nối vào ÐẠI THỪA CHƠN GIÁO. Con cứ theo đó mà y hành.

P.NGUYÊN : Con kỉnh vâng lời Thầy dạy.
ÐẠI TỪ PHỤ :
                                      THI :
          Xuân hòa Ðại Ðạo cứu nhơn loài,
          Xuân khải tình thương chí há phai.
          Xuân đượm vui tươi, người tiếp đón.
          Xuân tồn bất diệt, đạo không sai.
          Xuân trong sự sống khuôn hoàn vũ,
          Xuân chứa hồn nhiên cảnh nhuận hoài.
          Xuân tỏa lan nhanh miền hậu thế,
          Xuân dùng chơn lý chuyển hoằng khai.

                                      THI :
          thể vô sanh hiệp máy huyền,
          THỪA hành mạng lịnh hởi Phục Nguyên !
          CHƠN truyền hóa giải đời đang khổ,
          GIÁO độ Nam Bang trọn phỉ nguyền.
         
          Ðó con !

P.NGUYÊN : Kỉnh bạch Ðại Từ Phụ, như vậy thì đề tựa là “VÔ THỪA CHƠN GIÁO”.

ÐẠI TỪ PHỤ : Ðể Thầy cho mỗi chữ có một câu, rồi con hãy để nó ngoài danh tựa “VÔ THỪA CHƠN GIÁO”, đó là đại ý của toàn cả tập “VÔ THỪA CHƠN GIÁO”. Tập “VÔ THỪA CHƠN GIÁO” này, Thầy nói rất nhiều về MẬT TRUYỀN, cũng rất nhiều về những chơn truyền bí khuyết đó. Thế cho nên thuộc về siêu hình chung không có mô tả đặng thành hình, nên Thầy mới gọi là mực Vô Thừa, chớ không phải Vô Thừa là còn phân ranh giới hạ, trung, thượng và vô không phải như vậy !
          Sao gọi là VÔ THỪA CHƠN GIÁO ? Vì đã đi tu, tu đến cảnh giới HƯ KHÔNG thì còn có thừa nào đâu nữa mà gọi rằng Hạ Thừa, Trung Thừa hay là Ðại Thừa, nó còn mực thừa nữa nên mới gọi : VÔ THỪA.

          Sao gọi rằng CHƠN GIÁO ? Vì là những giáo lý của Thầy ghi lại tại thế gian này cho những nguyên nhân, những Chơn Linh thức tỉnh quay tầm mối Ðạo, mà vì mất bổn chơn truyền đã từ lâu. Thế nên hôm nay Thầy mới khải những chơn truyền để cho các con tinh luyện mà tu nhập vào chốn HƯ VÔ KHÔNG TRUNG, không còn trầm luân ở nơi biển hải trần gian nữa đó Phục Nguyên, ý nghĩa nó là như vậy !

          Chớ nó không phải phân biệt đẳng cấp phải không Phục Nguyên ? Mà chữ “VÔ” thừa nó đối lại chữ “HỮU”. Không còn THỪA thì đâu HỮU THỪA nữa ! Không còn THỪA nào đâu nói tới HỮU VI nữa, phải không con ?

P.NGUYÊN : Kính bạch Ðại Từ Phụ, đúng vậy !

ÐẠI TỪ PHỤ :
                                      THI :
          VÔ vi phổ hóa độ nguyên nhân,
          THỪA lịnh khai cơ ở cõi trần.
          CHƠN khuyết noi gương đời THÁNH ÐỨC,
          GIÁO hòa mật khải chỉnh TÂN DÂN.
         
          Thánh Ðức với Tân Dân phải nối nhịp với nhau, đó Phục Nguyên con ! Trên là Thánh Ðức dưới phải là Tân Dân. Thôi Thầy thăng…
      Ngọ thời, ngày 01 tháng 08 niên Mậu Thìn
                                          
                THẦY DẠY BÍ TRUYỀN  (#2)
                             --------------------

                                      THI :
          NGỌC chùi mới sáng đó con ơi !
          HOÀNG phụ về đây ý thỉnh mời.
          THƯỢNG đảnh mau khai rồi xuất lý,
          ÐẾ ban mật khuyết của Cha Trời.
         
          NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ. Này Phục Nguyên, y theo lời Thầy tiếp điển hai ngày Sóc - Vọng, hôm nay Thầy giáng hạ đàn, con hãy bình tâm nghe rõ :

                             TRƯỜNG THIÊN :
          Khá khen con nghe lời Thầy dặn !
          Tiếp điển đàn con chẳng ngại ngùng.
          Ðó là ý chí đại hùng,
Thành tâm Thầy giáng Huyền Khung mở lời.
          Này Phục Nguyên ! Theo lời Thầy dạy,
          Chuyển luân xa bên phải cho đều.
          Ngày ngày nấu lửa riu riu,
Chớ đừng nóng quá có điều không nên !
          Con hãy gắng thắp lên kim khuyết,
          Ánh đăng quang mầu biếc xanh rờn.
          Ðể rồi phục lại chơn ngươn,
Xuất thần độ thế không hơn chuyện gì.
          Con mau khá ngồi lỳ tịnh tọa,
          Cơ Thầy xây đã rõ hay không ?
          Chớ đừng mắc nỗi trong lòng !
Thầy đây vẫn biết Ðại Ðồng con trương.
          Nhưng tùy lúc xác nương trần thế,
          Vì điển năng Cha bế hết rồi.
          Ðến đây xáo trộn hỡi ôi !
Con nên ẩn dật theo lời Huyền Khung !
          Cá mắc câu luôn vùng vẫy đó,
          Thế cho nên con tỏ điều này.
          Cơ sau xoay chuyển Ðạo khai,
Thầy đang lừa lọc CAO ÐÀI bổn danh.
          Thầy giáng xuống dương trần bao tuổi,
          Ðể độ con trong buổi mạt kỳ.
          Tâm con nhiều đứa phân bì,
Thế nên Thầy bế hình nhi thượng đài.
          Vì cơ bút một mai mai một,
          Còn tâm phàm chưa lột tánh ma.
          Thời sao bí pháp truyền ra ?
Thầy đây ẩn khuyết khó mà lãm thông !
          Trước phải hiểu Ðại Ðồng Chơn Lý,
          Con Thầy sanh là chỉ một thôi,
          Nào đâu phân biệt cựu ngôi,
Ðể tranh cao thấp rã rời tình thương.
          Lý đạo pháp Thầy trương cho trẻ,
          Nhưng nhận vào rồi vẽ đầu đuôi.
          Làm cho cơ Ðạo rối nùi,
Mua Thần bán Thánh, cầu vui riêng mình.
          Thầy cần đứa hy sinh vì Ðạo,
          Phá mê trần lai đáo bổn chơn.
          Tam tiêu con sạch hết trơn,
Ðiển quang Thầy nhập cho tròn thông linh.
          Thì lúc đó Huỳnh Đình khai khiếu,
          Bổn Ngươn Thần chấp chiếu hành y.
          Chú chuyên tịnh luyện năng trì,
Không còn phàm ngã đã ly tình đời.
          Ðến lúc ấy Thầy cần điều ấy,
          Những trẻ nào xét thấy phàm tâm.
          Mau lo diệt ngã ân cần,
Ðể làm việc trọng độ phần chơn linh.
          Thần siêu xuất không tình chi nữa,
          Còn Chơn Hồn đã rửa oan khiên.
          Tâm an tịch lặng diệu huyền,
Chẳng gì xáo trộn năng nghiền ngẫm tu !
          Tu mới thấy mịt mù đau khổ !
          Tu biết mình đọa chỗ Diêm Phù.
          Con tu mới thấy Ðại Từ,
Không tu Tâm mãi nát nhừ rẽ chia !
          Cố chí tu sớm khuya đại định,
          Dùng pháp huyền cột dính Chơn Tâm.
Ðể không gây nỗi lỗi lầm,
Chuyện đời xóa bỏ con tầm uyên thâm.
          Mau tu đi nát bầm gan ruột,
          Của Cha Già thưởng thuốc linh đơn.
          Thầy thương giáng điển phục hườn,
Ra tay ban bố cho con dương miền.
          Câu tình thương con nguyền trong dạ,
          Gắng đại đồng con phá khổ đau.
          Cùng chung huyết thống khác nào,
Cũng con Cha cả một bào sanh ra.
          Nay Thầy giảng đi qua lý Ðạo,
          Lẽ vô hình con bảo nghe không ?
          Gỡ đi một mối tơ lòng,
Ðừng cho dính nữa, Tâm Không điều hòa.
          Thầy khai Ðạo tam gia bí yếu,
          Hiệp thân con có hiểu hay chăng ?
          Thượng, Trung, Hạ đẳng cấp phần.
Phật, Tiên, Thánh đạo xoay vần máy linh.
          Tức là đó siêu hình nhi học,
          Thượng, Trung, Hạ con lấp vào trong.
          Mau tu Càn đảnh thoát vòng,
Con trừ lý chướng thì xong chớ gì !
          Con gắng tịnh hườn nhi bửu đảnh,
          Thượng lộ thời kiêu hãnh không nên.
          Ðường đi tiểu lộ vững bền,
Ấy là kinh mạch đừng quên lời truyền !
          Con vận dụng châu thiên ngoại dược,
          Ðại châu thiên đi trước đúng thời.
          Tiểu châu thiên địa là người,
Con xoay ráp mối phục hồi chí linh.
          Khi tham thiền ngũ tình phải dứt,
          Ngồi cho ngay điều tức một hồi.
          Hít vào thở nhẹ con ôi !
Luôn dùng Chơn Ý kềm thì khí thông.
          Tâm phóng diễn thì con khó định,
          Nhắm mắt vào khép kín song mi.
          Con ngồi thế kiết-dà thì,
Tùy theo nơi chỗ châu nhi lộ trình.
          Rồi lúc ấy Huỳnh Đình con mở,
          Bắt đầu khai con ở Thiên Môn.
          Tứ chi tỏa sáng độ Hồn,
Hào quang phát xuất đếm tròn ngón tay.
          Dùng ấn Tý, Thiên Đài con mở.
          Trấn họa phù, sáng rỡ Minh Ðường.
          Thở đi chơn ý đặng nương,
Miệng con ngậm lại nước đường ngọt ngon.
          Lúc thở nhẹ tròn tròn yếng sáng,
          Phát lửa Thiên con rán đem vào.
          Nhưng Tâm tuyệt đối đừng xao,
Nếu tư tưởng phóng dễ nào hiệp thiên !
          Con cầu nguyện Huyền Thiên sẽ chiếu,
          Mở Nê Đài là khiếu tối ưu.
          Ban đầu rút nhẹ từ từ,
Kẻo thôi ê ẩm chơn như lần đầu !
          Khi thông suốt qua cầu vọng lộ,
          Con phải thường sự độ chơn tri.
          Rồi xoay hô hấp nương tùy,
Châu Thiên con đếm hòa kỳ Càn Khôn.
          Con tịnh luyện nhiếp Hồn soi Tánh,
          Thấy ruột gan nó lạnh không nên !
          Bàng quang là chỗ làm nền,
Nam thường sát Bạch Hổ trên mới mầu.
          Con hãy gắng quay chầu Rồng Phụng,
          Mời mọc về cho đúng Âm Dương.
          Hai đàng thấy mặt tỏ tường,
Ðó là con đã làm xong việc Thầy.
          Rồi sau đó con xoay bửu pháp,
          Khai Cửu Cổ tan nát mà đi.
Ðiển Thiên có bế con trì,
Hít hơi ngậm lại châu nhi trọn vòng.
          Rồi dùng ý phá nguồn u tối,
          Ðẩy nó lên cho tới Huỳnh Đài.
          Nhưng mà con hãy Tâm chay,
Ðể dùng ý thật phơi bày mầu vi.
          Rồi hãy dùng Long, Lân, Qui, Phụng.
          Bốn bậc nầy chỗ đứng an toàn.
          Ấy là hiệp lại Huyền Quang,
Thuần dương chi khí rỡ ràng đôi bên.
          Con hãy tịnh lâu bền mới đặng,
          Ðừng chuyển lòng ma dẫn nghe con !
          Diệt đi phàm ý cho tròn,
Thì sanh Ðạo ý Càn Khôn là Thầy.
          Con hô hấp như vầy mới đúng,
          Dùng nội hầu cho trúng công phu.
          Chớ đừng ngoại ý lao lư !
Ắt còn xáo trộn tâm tư con hoài.
          Dùng nội công con cày thửa ruộng,
          Mồ hôi ra lực trưởng diệu hành.
          Ðó là phế trược điền thanh,
Tức con đã chuyển ngũ hành nội qui.
          Nhưng con nhớ nếu thùy ma gạt !
          Dẫn con đi chẳng đạt Ðạo mầu.
          Hồn mê phách ám khó thâu,
Bởi Tâm còn động chưa chầu long giao.
          Cứ tự nhiên hít vào thở nhẹ,
          Ðừng vọng lòng con sẽ đi sai !
          Ðạo Thầy chẳng nói tháng ngày,
Không sau cùng trước miệt mài công phu.
          Ðừng tiếp xúc ngoại trừ huyễn hoặc,
          Diệt Tâm mê kỳ quặc bên ngoài.
          Nếu mà lưỡng lộ chưa khai,
Phá màng u tối Như Lai trở về.
          Con Phục Nguyên ! Mọi bề chỉ dạy,
          Hãy làm gương kết lại tình thương.
Chớ đừng sai lệch kỷ cương !
Chớ đừng gãy đổ theo đường đã qua !
          Thầy sẽ in điều hòa lý tỏ,
          Ra kinh truyền phổ độ quần mê.
          Bởi vì cơ đến cận kề,
Nếu không tu sẽ lạc về Thiên Ma !
          Rồi nó mãi hành hà đau khổ,
          Nó kéo lôi xa chỗ của Thầy.
          Linh quang lạnh lẽo từ đây,
Sẽ làm mờ ám khó vầy với Cha.
          Con nếu biết Thiên hòa nhơn nguyện,
          Trước tiên là điều khiển Tâm con.
          Công phu đức hạnh vẹn tròn,
Hy sinh dìu chúng ân hồng Cha ban.
          Nay Thầy giảng ít hàng bí pháp,
          Chưa đi sâu đề bạt lộ hành.
          Từ từ Thầy hé huyền thanh,
Con qui gom khí vượt ngành trầm kha.
          Nhưng lúc nào chẳng qua tu học,
          Gắng siêng năng con lọc tánh phàm.
          Danh đời con chớ mê ham,
Phủi đi vật chất chữ Tham quên rồi.
          Không nghĩ lợi cao ngôi tước trọng,
          Không mê đời trong bóng phù hoa.
          Tức là Tâm kiến chói lòa,
Ðài thiên con mở hiệp Cha kỳ này.
          Ðừng tiểu tâm lòng đầy ích kỷ !
          Thì không gần cựu vị lai nguyên.
          Cũng đừng tham vọng chức quyền,
Tiền hô hậu ủng đảo điên tinh thần.
          Những điều ấy khó gần Cha đặng,
          Muốn lại gần Huyền Tẩn sửa sang.
          Bền Tâm vững chí há màng,
Tu sao chẳng biết nguy nan là gì.
          Con đã tu cách ly ngoại giới,
          Dùng môi trường thơ thới tâm linh.
          Ðó là hiệp điển siêu hình,
“Hòa qui hiệp bổn” viên minh bửu truyền.
          Con với Thầy nếu khi bình lặng,
          Hơi thở là trược nặng lìa xa.
          Khinh thanh con gắng điều hòa,
Tức nhiên diệu hiệp Bửu Tòa Linh Sơn.
Con hãy gắng bảo tồn quang điển !
          Là Chơn Dương, Thầy luyện cho con.
          Chớ đừng hao hụt gầy mòn,
Nếu mà âm lạnh vẫn còn bên trong !
          Thì thổi ra theo vòng luân chuyển,
          Lỗ chơn lông là biển mê phù.
          Âm ma làm xác lừ đừ,
Khó ngồi tịnh đặng An Lư Đảnh Đài.
          Con đừng nói đường dài thăm thẳm,
          Thầy gần con đâu chẳng ở xa.
          Nếu con lọc sạch Tam Gia,
Tức là nhà lớn của Cha xây rồi.
          Ðừng ép xác con còi gầy ốm,
          Lợi dưỡng nhiều quá trớn không nên.
Ðường trung con tiến cho bền,
Chay trường đạm bạc mà nên Ðạo Thầy.
          Thầy đâu muốn thêu bày vẽ tiếng,
          Vì con trần lười biếng lắm thay !
          Khi tu Tâm cứ lung lay,
Không đi đến đích CAO ÐÀI chánh thông.
          Nên mãi còn trong vòng lục đạo,
          Bởi nghiệp con quả báo luân hồi.
          Làm con uể oải khó ngồi,
Làm con chẳng hiểu những lời bí ngôn.
          Thầy Cha Trời Chí Tôn quảng đại,
          Không lẽ Thầy đi dạy chuyện hư.
          Ðể con chìm đắm ngục tù,
Hồn phi phách tán bao thu đọa đày.
          Vì dầu con không dài hạn đặng,
Còn cái thân con chẳng năng kềm.
          Ðèn cần chính giữa là Tim,
Con cần hơi thở đừng quên điều này.
          Thở trọng trược chẳng tầy mở Ðạo,
          Thở thanh thanh bổn giáo lập trường.
          Ðiều hòa hơi thở con nương,
Hãy đi đường tắt, Thầy thường dạy con.

          Này Phục Nguyên ! Cứ đúng hai ngày Sóc-Vọng, Thầy sẽ giáng đàn giảng truyền đạo lý, bí mật tối ưu để cho con thông suốt.

P.NGUYÊN : Mô Phật.

THẦY : Ðể mà giảng độ nguyên nhân trong Kỳ Tam này. Nhưng muốn tiếp Thầy, trước hết thân tâm phải thanh tịnh, đúng theo lời của Thầy dạy.

P.NGUYÊN : Mô Phật ! Con vâng theo lời Thầy dạy.

THẦY :
                                      THI :
Phổ truyền giáo hóa giữa cuồng phong,
          Con hãy tịnh Tâm vững chải lòng !
Dù khổ đành cam tròn phận sự,
Hy sinh xác giả trở về không.

                                      BÀI :
Thầy giảng tiếp đề tài oan nghiệt,
          Các con tường hãy diệt nó mau !
          Chớ đừng để nó nhập vào,
Làm Tâm luôn động khó trau Ðạo Thầy.
          Oan nghiệt có hai phần đó nhé !
Thầy giảng đây con sẽ hiểu tường,
          Bên ngoài cứ mãi vấn vương.
Ngũ tình sanh mãi ghét thương nặng trì.
          Oan nghiệt trong bởi vì quả báo,
          Oan nghiệt ngoài con tạo do con.
          Nếu tu con hãy sắt son,
Ðốt đi cho dứt không còn nghiệt oan.
          Vòng oan nghiệt buộc ràng con khổ,
          Làm người tu khó ngộ lý huyền.
          Tâm con cùng tánh đảo điên,
Ba ma, sáu quỉ, chưa yên trảm trừ.
          Oan nghiệt ngoài làm nhừ thân xác,
          Nó gây cho khó đạt máy huyền.
          Làm con cứ mãi truân chuyên,
Làm con cứ mãi lụy phiền thân tâm.
          Con muốn tu uyên thâm Ðạo Pháp,
          Thì đừng cho ngột ngạt trong ngoài.
Buổi đầu con đã lỡ vay,
Hậu miền con trả cho phai nặng trì !
Dùng Tam Muội điều qui chưởng khí,
          Ðốt bên trong mùi vị mê si.
          Nhưng con hơi thở tức tùy,
Ðếm sao cho đặng châu nhi phục Thần !
          Oan nghiệt ngoài mở tròng xích sắt,
          Ðừng vướng vào nó bắt trói con !
          Làm cho quang điển khó tồn,
Nên Tâm luôn động, sao Hồn đặng yên ?
          Con đại hùng phải thuyên giảm nó,
          Dùng từ bi để độ bên ngoài.
          Nghiệt oan do kế sinh nhai,
Con mau lo dẹp miệt mài công phu.
          Thầy tối kỵ lao lư vọng động,
          Ðến với Thầy trống rỗng hồn nhiên.
          Tẩy đi oan nghiệt xuất huyền,
Nhập vào hư thái Tiên Thiên đủ đầy.
          Con ngồi thiền hay hay gió mát,
          Tức điển năng giáng đạt trợ phù.
Âm dương chơn chưởng chẳng lu,
Hòa chung xoay mối vận trù Anh Nhi.
          Nếu nóng quá bởi vì già lửa,
          Con điều hòa mau sửa riu riu.
          Bắt đi cho vững cầu kiều,
Chớ đừng lắt lẻo sanh nhiều nguy nan !
          Con chuyển pháp dùng toàn sinh lực,
          Ngồi đúng thời chuyển mực lệ thông.
          Những lời Thầy dạy khá tòng,
Ðàn sau Thầy tiếp giảng vòng Càn Khôn.
          Mau kết đoạn bảo tồn linh khí,
          Cướp điển Thầy trưởng vị Huỳnh Thiên.
          Hạo Nhiên Chi Khí là duyên,
Hít vào tu học định yên Tâm lòng.
          Thôi Thầy lui vào vòng vô ngã,
          Con theo Thầy, phàm quả trừ tiêu.
          Ðạo nung ắt đến ngày siêu,
Bền tâm vững chí có điều hư linh.

          Này Phục Nguyên con ! Hôm nay Thầy tiếp con bấy nhiêu lời, con khá y hành theo lịnh của Thầy. Ngày Sóc-Vọng tiếp trong hai buổi, con còn có điều chi muốn tiếp Thầy không ?

P.NGUYÊN : Bạch Thầy, tùy theo nhân duyên Thầy dạy.

THẦY : Này Phục Nguyên con ! Con tiếp Thầy chớ ?
P.NGUYÊN : Mô Phật ! Con kỉnh Thầy dạy.

THẦY : Nãy giờ Thầy đang chiếu điển xuống để hỗ trợ cho con và Ðồng Tử.

P.NGUYÊN : Con kỉnh tạ ơn Thầy !

THẦY :
                                      THI :
          Vũ trụ Thầy khai lúc buổi đầu,
          Châu Thiên trược khí giáng từ đâu ?
          Hành tàng lộ diễn con thâu nhiếp,
          Sẽ thấy oai linh hiệp bổn đầu !

                                      BÀI :
          Khối linh quang của Thầy rộng lớn,
          Chiếu xuống trần tóm gọn từ đây.
          Con ơi ! Mau khá sum vầy,
Trở về Ðạo pháp trọn ngày sơ giao.
          Tâm của con từ bào võ trụ,
          Thầy ban con khí đủ linh huyền.
          Âm dương sanh khắc chi nguyên,
Ấy là hai khí đầu tiên Cha truyền.
          Con mau kết trọn duyên tu học,
          Ðộng tịnh thời âm trọc thổi ra.
          Nếu nghe có trược là tà,
Con thường hô hấp chuyển ra bên ngoài.
          Tâm của con từ nay mở rộng,
          Như tâm Thầy trống rỗng bao la.
          Khí linh khi hiệp chói lòa,
Tóm thâu gọn đủ điển Cha mở đầu.
          Thầy giáng xuống diệu mầu thiên lực,
          Tháng hai ngày hạ bút dương phàm.
          Ðể con giao kết Ðốc Nhâm,
Khí linh tròn thuộc kim thân của Thầy.
          Con tịnh tọa ngồi ngay xương sống,
          Chuyển luân xa thêm nóng chơn dương.
          Ðường âm đẩy xuống chớ nương !
Ðể mà rót khí thanh bường châu thiên.
          Con ơi ! Học khá kiêng cùng cữ,
          Ðừng cất vào món dữ bên trong.
          Trược âm con đẩy cho xong,
Hườn thành bửu khí nặc nồng mùi thơm.
          Khi đã tu đừng nơm nớp sợ,
          Hãy cứng lòng tháo gỡ dây oan !
          Chớ đừng nũng chí qui hàng,
Thập ma ngũ quỉ quày đoàn hại con.
          Ngày qua ngày thân mòn rất lẹ,
          Thoảng thoát giờ con sẽ lớn nhanh.
          Thì tu con cũng khá tranh,
Tranh thâu Thiên khí Cha dành cho con.

                                      PHÚ :
          Ngày bốn buổi con tu tối thiểu,
          Luyện công phu mở khiếu Huyền Quang.
          Mau phối hợp giai ngẫu hai đàng !
          Là âm dương chế chan động tịnh.
          Lý sanh khắc con thường chấn chỉnh,
          Hãy điều hòa nhẫn nhịn ngoài đời.
          Khi tu học đừng có lả lơi,
          Chớ để xác thảnh thơi sanh khó !

                                      BÀI :
          Nhàn cư vi thì đâu có thiện,
          Con động trong mới hiện oai năng.
          Tịnh ngoài làm mức chuẩn thằng.
Hấp hô hai khí xẹt lằn linh quang.
          Con động tịnh chế chan qui mối,
          Bốn tướng linh mở lối Thiên Thai.
          Long, Lân, Qui, Phụng phơi bày.
Ấy là TỨ TỔ chế ngay điều hòa.
          Dụng lưỡng giao Luân Xa mấu kết,
          Con nhập Tâm cho chết việc đời.
          Chớ đừng để Ý buông lơi !
Thì sa hầm hố ma dời ý luôn.
          Con đã tu chẳng buồn chớ khóc,
          Không ghét thương như học trường đời.
          Mừng vui con dẹp đi thôi !
Luôn luôn bình thản tô bồi điển linh.
          Hòa Khảm Ly Siêu Hình hiệp Ðạo,
          Thầy sanh ra, Thầy tạo máy huyền.
          Lửa con hãy đốt như nhiên,
Nước hòa biến hóa Ðồ Thiên cửu trùng.
          Nước dâng đầy con dùng bí pháp,
          Chớ tràn vào lửa dập tối đen !
          Làm con chẳng thấy không đèn,
Tức là chế Phách, qua phen thảm sầu !
          Nếu lửa nóng bửu châu hư hoại,
          Nóng quá thời nhãn hại ắt mù !
          Lửa sao con hãy vận trù,
Ðem vào hòa hợp để bù nóng ran.
          Con tinh luyện chế chan chan chế,
          Mở Huyệt đều chớ bế không nên !
          Nếu mà ớn lạnh thêm kênh,
Bấm môi nín thở đẩy lên Thượng Đài.
          Ðể tung ra mồ hôi trược khí,
          Rồi hít vào mùi vị Ma-ha.
          Con tu như thể qua phà,
Chớ đừng lọt xuống thì Cha ắt buồn !
          Ðem trược tinh, con tuôn chảy mãi.
          Thành ngươn tinh, con phải đủ đầy.
          Nếu mà ám khí vầng mây,
Làm cho hôn muội khó khai bửu huyền.
          Huờn ngươn tinh Ðơn Ðiền phải đậu,
          Ngươn khí thời soi thấu chín trời.
          Ðó là con bắt mọc mời,
Thần an Khí tịnh, chẳng dời đi đâu.
          Con phải biết Long chầu Hổ giáng,
          Nếu trược còn giải tán nó đi !
          Âm thầm nó hại suy vi,
Ngươn Thần con tạo chia ly tình đời.
          Thần đã sáng Cha Trời chiếu điển,
          Thấy mọi nơi hiển hiện mặt con.
          Con không có sợ mất còn,
An nhiên tự tại lòng son chánh truyền.
          Là vô ngại vô tiền khoáng hậu,
          Là vô nhân roi dấu hành y.
          Chữ Vô con đã thực thi,
Tức là con trở cung Ly về Càn.
          Càn đảnh thượng huỳnh quang bạch sắc,
          Khảm hậu cung nghèo ngặt nơi này.
          Chấn Ðoài con cố gắng xoay,
Dụng phương châm chước hay hay nước thần.
          Tốn với Ly hai phần rất khó,
          Lửa cháy hoài nếu gió thổi qua.
          Con dùng Cửu Khiếu hà-sa,
Ðơn Ðiền định lại cho qua tháng ngày.
          Lửa vẫn sáng lai rai thần khí,
          Lửa yên rồi đơm nhụy thêm bông.
          Con tu chớ sợ phập phồng !
Bế Tinh tồn Khí, trưởng Thần linh đơn.
          Ðừng móng lẹ, chẳng tồn quang khiếu.
          Ðừng biếng lười sẽ thiếu công phu.
          Con dùng định luật bù trừ,
Lấy nhiều chế ít, từ từ mà qua !

          Hôm nay Thầy giảng bấy nhiêu lời chiều tiếp Thầy.

                                      THI :
          Giã lui trẻ ở cõi trần gian,
          Gắng chí tu tâm, vững bước đàng.
          Qua buổi tàn ngươn, cơn sóng gió.
          Thầy đây giáng hạ chốn Nam Bang.

















      Dậu thời ngày 01 tháng 08 niên Mậu Thìn

  ÐẠI TỪ PHỤ DẠY BẢO TỒN LINH QUANG
                                        (#3)
                             --------------------

                                      THI :
          HUYỀN đồng tạo hóa máy Càn Khôn,
          KHUNG cảnh trần gian khó bảo tồn.
          KIM đảnh con khai về nẻo giác,
          KHUYẾT ban đạo mạch mở Côn Lôn.
          GIÁNG truyền trẻ dạy lời mật diệu,
          HẠ bút đề thơ khải thức Hồn.
          ÐÀN tiếp thanh lòng thâu nhiếp Pháp,
          TIỀN hầu cứu độ tỏ chơn ngôn.

          HUYỀN KHUNG KIM KHUYẾT GIÁNG HẠ ĐÀN TIỀN.

                                      BÀI :
          Thầy sẽ dạy trong cơn mạt hậu,
          Tiếp hình đồ rõ thấu Càn Khôn.
          Khá nghe lẳng lặng đều Hồn,
Mau trừ sáu cửa bảo tồn linh quang.
          Hãy quay vào Nhãn Tàng Kim Khuyết !
          Tiếp điển Trời ắt diệt hồn mê.
          Kẻo thôi hạ buổi cận kề,
Khó mong xoay trở đặng về hiệp Thiên.
          Khi lắng nghe vạn duyên tiêu sạch,
          Phủi bợn trần cốt cách tịnh thanh.
          Ðể mùi đạo lý thơm lành,
Nhập tâm vô ngữ Cha dành tặng con.
          Mau bình lặng khi còn sóng dậy,
          Chẳng có gì mà thấy đớn đau.
          Nếu tu mở ngõ động đào,
Con khai Thiên Nhãn đi vào tinh hoa.
          Ðấy Thầy giảng đi qua Thái Cực,
          Tiếp Lưỡng Nghi, Thầy bức hai bên.
          Âm dương từ đó xây nền,
Quay ra Tứ Tổ thênh thênh diệu huyền.
          Ðầu tiên có chấm Kiền Thầy đẻ,
          Một vòng thôi Thầy hé Cực Ðồ.
          Ðạo tồn sanh trưởng hạ mô,
Huyền huyền tẩn tẩn nhấp nhô đêm ngày.
          Lần lần sanh bởi hai sức nóng,
          Cùng lạnh hòa điều động trần gian.
          Ánh huyền từ ấy phá tan,
Tức là nhập lại, tạo đàng Hậu Thiên.
          Từ Tiên Thiên xuống miền trần thế,
          Qua hai tầng Thượng Ðế chi sơ.
          Rồi hai sinh bốn Ðồ Thơ,
Ngũ hành điều tiết đúng giờ nẩy lên.
          Thầy xạ điển ra trên cho trẻ,
          Thầy có chi con sẽ y vầy.
          Linh quang bao quát đủ đầy,
Con thời có đó như Thầy khác đâu !
          Tiểu linh quang con hầu ứng biến,
          Khối linh hồn nhập hiện vào thân.
          Ðó là một điểm Chơn Thần,
Tức là một chấm xoay vần nhi cơ.
          Ðiểm Chơn Thần, con mờ nhạt mãi.
          Vì theo đời vạn đại phong lưu.
          Con đi nhằm cửa Tù Hưu,
Cửa Khai chẳng đến sanh chư Phật đề.
          Cửa Tử môn con về mau chóng,
          Cửa Khai Thiên con hổng thèm vô.
          Bởi vì tinh cạn huyết khô,
Linh quang mờ mắt khó tô đủ đầy.
          Từ ban sơ đến đây bao tá ?
          Thầy tìm con na ná giống Thầy.
          Giống Thầy, Bát Quái thường xoay.
Ðó là biết dạng Thầy khai chánh truyền.
          Do Bát Quái Tiên Thiên đồ ốc,
          Ðể con trần trở học về trên.
          Từ rày con chớ có quên !
Trở đi ngược lại lâu bền linh thiêng.
          Con cứ xuôi theo miền dương thế,
          Thì linh hồn đâu dễ tiến đi.
          Nếu con ngược thế chẳng trì,
Theo Thầy, Chiết Khảm Điền Ly bổ hầu.
          Vì do khí từ đầu nóng lạnh,
          Là Khảm Ly khó tránh điều này.
          Linh quang sinh trưởng do Thầy,
Tiểu châu thiên địa chơn tài đạt đi.
          Con gắng học mà ghi tiền sự,
          Lý chơn thường con giữ thanh tâm.
          E thôi con sẽ lạc nhầm,
Ra ngoài định luật phóng tầm cơ thiên.
          Thầy tạo hóa tùy duyên độ trẻ,
          Thầy dạy con mấy lẽ tận tường.
          Con tu tẩy lọc thanh bường,
Nhẹ hồn thoát xác không vương cõi trần !
          Rồi từ đầu Thầy phân hai khí,
          Ðộng tịnh hòa giờ Tý canh ba.
          Giờ Dần sanh sản người ta,
Thế nên ô trọc khó hòa Tiên Thiên.
          Con mau khá qui nguyên Ðại Ðạo,
          Xa phồn hoa nhốn nháo chợ đời.
          Bởi Thầy hư khí thảnh thơi,
Nào đâu nhiễm sắc theo đời trược thay !
          Con khá học lời Thầy giảng dạy,
          Phải nhập tâm chuyển tải Luân Xa.
          Thở vô chơn khí hít hà,
Thở ra trược khí thổi ra đều đều.
          Thượng Thước Kiều trương chiêu bắc lại,
          Hạ Thước Kiều con phải đi qua.
          Khinh thanh trọng trược gắng hòa,
Ðể tâm phối hợp ba nhà ban sơ.

          Này Phục Nguyên ! Con có rõ những điều mà Thầy mới dạy hay chăng ?

P.NGUYÊN : Bạch Thầy ! Con đã thấu triệt những điều Thầy đã dạy.

THẦY : Này con nghe tiếp !

                                      THI :
          Ðèn Thái Cực con tua khá rõ,
          Chiếu sáng hoài tỏ ngộ linh tri.
          Ngọn tiêm đứng chẳng nhứt bì,
Chớ đừng để tắt ắt nguy phần hồn !
          Là điểm sáng Chí Tôn chí đại,
          Ánh quang đăng con hãy mở ra !
          Thắp lên cho sáng một nhà,
Lưu ly Bạch Ngọc, Cửu Tòa Huyền Khung.
          Ðèn Âm Dương con dùng đốt trược,
          Chuyển Hỏa Hầu trở ngược nóng ran.
          Mở cơ khai Ðạo huy hoàng,
Tịnh lòng cực đốc vén màn viên minh.
          NGỌC MINH KINH Thầy in cho trẻ,
          BẢO NGƯƠN KINH Thầy hé chánh truyền.
          ÐẠI THỪA CHƠN GIÁO tùy duyên,
ÐẠO KINH Thầy giảng hạ miền u mê.
          Tùy theo lời Thầy phê chỉ dạy,
          Tùy duyên lành Thầy khải linh đơn.
          Ðể tâm chí quyết lòng son,
Gắng tua trí hiểu bảo tồn mối xưa.
          Con học Ðạo ngăn ngừa ba cõi,
          Thượng, Trung, Hạ phá rối rất nhiều.
          Muốn hòa vào cõi cao siêu.
Ba nhà hợp một, Tam Tiêu quày đoàn.
          Ðầu với đuôi không còn ngăn cách,
          Thống nhứt vào sẵn vạch lối lề.
          Ðừng cho sanh dạ tái tê !
Ðừng cho vọng niệm quay về nhớ nhung !
          Muốn âm ma nó tung ra khỏi,
          Cái xác thân đánh đổi linh hồn.
          Thì lòng chẳng biết dại khôn,
Chẳng phân cao thấp, lo tròn đường tu.
          Chí nhẫn kiên ngút mù vĩ đại,
          Hạnh hạ mình con phải đi đầu.
          Biết rằng cuộc sống không lâu,
Nỡ nào để nó lủi vào vực sâu ?
          Hố thẳm đời hút nhào linh tánh,
          Bể ái-hà con lánh cho xa !
          Thân tâm tẩy trược quét tà,
Bổn nguyên hiệp nhứt tinh hoa vẫy vùng.
          Ðược như vậy con cùng Thầy hiệp,
          Ý của con, Thầy tiếp vào rồi.
          Ðể không đắm đuối tả tơi,
Trọn đàng đạo pháp, tâm thời định an.
          Muốn đến Thầy con tràn ý chí,
          Ðường về Thầy lắm quỉ nhiều ma.
          Nhưng con chẳng có kêu la,
Nhẫn kiên tu học, Thầy hòa đặng lên.
          Gặp khảo đảo vẫn bền tâm trí,
          Có nạn nhiều thanh khí trưởng lên.
          Ðó là những đứa làm nên,
Nếu con chẳng đặng Thầy đền cho con !
          Thầy xét tâm chìu lòn tất cả,
          Càng thấp người hạnh hạ mới xong.
          Con mau thoát ách gông cồng !
Dứt dây oan nghiệt con trồng khi xưa.
          Con cố gắng ngăn ngừa giả ngã.
          Nếu lỡ lầm con phá u mê.
          Trưởng sanh giống tốt quay về,
Ðoạn trần nghiệp ái, não nề bi thương.
          Này Phục Nguyên ! Cầm cương đạo lý,
          Có ngại gì khốn lụy chứa chan.
          Hạnh tu dìu thế lo toan,
Nhọc nhằn con hãy giữ an Thần Hồn.








                  BẢO TỒN LINH ÐIỂN (#4)

                                      BÀI :
          Thầy dạy tiếp bảo tồn linh điển,
          Ðể con trần ứng hiệp sau này.
          Nếu ngồi thân mãi tít quay,
Kềm Tâm định Tánh giờ ngày nghe chưa ?
          Ngồi lâng lâng bổn thừa y giáo,
          Con nhẹ nhàng Thầy bảo lời chơn.
          Xóa đi cái tánh giận hờn,
Tham lam nóng nảy mê hồn diệt tiêu.
          Còn rất nhiều những điều tu học,
          Con thành tâm tẩy lọc thân phàm.
          Chớ đừng học Ðạo nhá nham !
Không đi đến đích thoát trần qui thiên.
          Trước tiên phải phá xiềng buộc trói,
          Ðặng định Hồn thơ thới ngày qua.
          Rồi con tinh luyện điều hòa,
Giữ y nề nếp thì Cha tiếp vào.
          Con đừng có cống cao ngã mạn !
          Ỷ mình hơn khinh báng mọi người.
          Chớ đừng sinh thói chọc cười,
Chớ đừng ganh tị vậy thời chưa xong !
          Chẳng làm biếng phục tòng Thượng Ðế,
          Gắng siêng năng Thầy vẽ siêu hình.
          Âm dương con hợp hòa minh,
Tức là yếng sáng hiệp mình tương giao.
          Là một chấm đã vào Vô Cực,
          Trở hình đồ chơn tức đủ đầy.
          Ấy thời điểm nhãn Cha khai,
Qui nguyên hành đạo lố bày Tiên Thiên.

          Này Phục Nguyên !

P.NGUYÊN : Mô Phật !

THẦY :
          Thầy không muốn bán đồ nhi phế,
          Hãy độ Hồn bằng mễ cốc sanh.
          Nhẹ nhàng thân xác thanh thanh,
Minh minh yểu yểu ngũ hành hợp giao.
          Hãy trừ tiêu nhiễm bao ngũ dục,
          Ngũ tân hành làm thức mê man.
          Khiến con lầm lỡ lạc đàng,
Không thanh bổn thái, khó an bảo toàn.
          Làm trong dạ ngổn ngang xao mãi,
          Nghĩ nhiều điều càng bậy u mê.
          Gây cho tiềm thức não nề,
Trưởng mầm vọng niệm khó bề tồn chơn !
          Thầy sẽ giảng cho tròn lẽ đạo,
          Bởi vì tu con bảo chưa thành.
          Ðó là con nhiễm tục sanh,
Thất tình lục dục mãi hành xác thân.
          Chẳng tri ra ngọn ngành lẽ sự,
          Còn vực ngờ cái chữ Thiên Khai.
          Do Tâm không chịu miệt mài,
Bởi con diêu động bên ngoài đó thôi !
          Nếu nhìn trong con ngồi tịnh tọa,
          Nghe lời Thầy đoạn giả hườn đơn.
          Thì không có thấy gì còn,
Nào đâu trụ chấp giận hờn là chi !
          Chưa dứt khoát chẳng ly thế tục,
          Mà đua đòi làm bực chơn nhơn.
          Xác trần chẳng quét vẹn toàn,
Chữ Tu chưa trọn, sao tròn Thiên phong ?
          Không tịnh luyện vẫn còn âm trược,
          Không siêng tu đâu được thanh quang.
          Rồi con trách cứ thở than,
Cho rằng Ðạo khó chẳng an lòng mình !
          Ðạo không khó nếu tình chẳng nhiễm,
          Ðạo sẽ sanh huệ kiếm trừ tiêu.
          Ðạo khai khi được ngươn triều,
Ðạo Huyền Nhập Tẩn khí điều nội công.
          Ðạo gốc bổn thanh lòng cựu vị,
          Ðạo chơn truyền bí chỉ Hà Ðồ.
          Nếu con quyết chí điểm tô,
Làm theo lời dạy HƯ - VÔ thì về.
          Vì con mãi đắm mê vật chất,
          Do thói phàm che mất bổn nguyên.
          Chê bai đạo lý không tồn,
Linh hồn đắm đuối héo don từng ngày.
          Không tinh tấn mờ phai lạc cảnh,
          Chẳng hành trì đức hạnh người tu.
          Làm sao hiệp đặng ÐẠI TỪ ?
Khó mong linh cảm thái hư giải nàn.
          Vì con mãi ngổn ngang ác tánh,
          Dạy không nghe xa lánh lời chơn.
          Thường ngày cứ mãi khinh lờn,
Thì sao thấy đạo phục ngươn cứu đời ?
          Con nghe đây những lời Kim Khuyết,
          Gắng y hành chuẩn tiếp ngày đêm.
          Tánh trần con hãy mau kềm,
Chỉnh năng sửa đổi bồi thêm đức dày.
          Thầy không dạy con sai chơn lý,
          Dạy con hành thâm thúy mâu ni.
          Nhưng con phải hứa cách ly,
Thiền tâm tịnh tọa châu nhi phục hườn.
          Hứa với Thầy không còn nhiễm tục,
          Dứt thất tình chẳng chút lự suy.
          Bao nhiêu lục dục trừ đi,
Ðể cho chơn thức phải qui một điều.
          Bởi nhẹ dạ con chìu nuông mãi,
          Cái Tâm trần nó hại linh đơn.
          Thế nên chẳng hiệp bổn ngươn,
Do con yếu đuối mỏi mòn ngày qua !

          Này Phục Nguyên ! Con có nghe rõ lời Thầy dạy không ?

P.NGUYÊN : Bạch Thầy, con đã quán triệt !

THẦY : Hôm nay Thầy tiếp với Phục Nguyên con chỉ có bấy nhiêu đây. Thầy sẽ đi sâu vào cơ bí truyền đạo pháp của kỳ ân xá này.

          Thầy sẽ dạy cho các con qui tụ vào một mối vì CAO ÐÀI ÐẠI ÐẠO ra đời đã bao năm rồi nhưng hư hoại do bởi tay phàm. Hôm nay Thầy những mong ước con sẽ trở thành một bậc siêu phàm nhập thánh để giáo hóa Ðạo Thầy không còn luân lạc, hầu các con về hiệp với Thầy đủ đầy. Ðó là cái điều sung sướng của Thầy đó, con có nghe không?

P.NGUYÊN : Bạch Thầy, con nghe !

THẦY : Từ đây về sau trong hai ngày Sóc-Vọng, con hãy tiếp với Thầy. Thầy sẽ cho con bí truyền từ hữu đến vô cả hai đều phối hợp. Không thiên về bên hữu cũng không thiên về bên vô ; có hữu có vô tức là âm dương Ðại Ðạo. Nhưng trước khi tiếp Thầy, con phải thanh tịnh để Tâm hòa đồng với Tạo hóa Huyền Thiên. Ðồng Tử cũng vậy ! Ðó là điều thiết yếu mà Thầy nhắc nhở với con.

P.NGUYÊN : Bạch Thầy, con vâng ghi nhớ !

THẦY :
                                      THI :
          Giã từ rút điển chốn huyền cơ,
          Thầy bố linh oai chớ hẹn chờ !
          Mau tiếp khí Thiên vào bổn thái,
          Huỳnh Đình nhập lại hiệp Ðồ Thơ.
         
          Thôi Thầy thăng…

















      Dậu thời, ngày 01 tháng 08 niên Mậu Thìn
                                          
  THẦY DẠY : KHAI KHIẾU HUYỀN QUANG
                                        (#5)
                             ---------------------

                                      THI :
          THANH tịnh đàn tiền ngự giá lâm,
          không giáng điển tẩy luân trầm.
          ÐỒNG chung gánh vác đời Ðạo mối,
          TỬ chiếu chơn ngươn ngộ thậm thâm.

          THANH HƯ ĐỒNG TỬ ngã chào tất cả nam nữ, hãy thanh tịnh đàn tiền để tiếp nghinh Ðại Từ Phụ. Ngã xin giã lui…

Tiếp điển :

                                      THI :
          CAO thượng gìn trung phá khiếu huyền,
          ÐÀI mây giáng bút điểm phê khuyên.
          TIÊN gia nấu dược trừ mê nghiệp,
          ÔNG chủ quay về bổn đạo nguyên.

          CAO ĐÀI TIÊN ÔNG. Này Phục Nguyên ! Thể theo lời Thầy đã hứa với con trong ngày Sóc-Vọng, hôm nay Con hãy bình tâm, định tỉnh lắng nghe tiếp.

                                      BÀI :
          Vì con trẻ giáng trần giảng dạy,
          Ðể tỉnh Hồn đáo lại bổn nguyên.
          Nấu nung một hột kim đơn,
Vô sanh bất tử phục hườn linh nhi.
          Nay Thầy giảng mầu vi thể hiện,
          Tiếp quyền năng hòa điển Cha Trời.
          Tịnh Tâm chuyên chú từng lời,
Chớ đừng phóng diễn ắt thời không xong !
          Thầy dạy rằng khai thông lý mạch,
          Khiếu Huyền Quang cốt cáchThần Tiên.
          Vô Cực Ðài bửu chi nguyên,
Trở về vô thỉ máy huyền linh tiêu.
          Phá Nhứt Khiếu cao siêu đạo lý,
          Khai Cửu đô trừ quỉ ma Tâm.
          Nó là trược cấu âm thầm,
Hậu Thiên cặn bã đóng nằm tủy xương.
          Do vì đâu ghét thương ưa muốn,
          Lại sanh tình mến chuộng điều hay.
          Ðể cho Thần trí mê say,
Làm điều xa Ðạo mờ phai linh hồn.
          Trước nhứt là do con giải đãi,
          Chẳng tu hành canh cải hườn sanh.
          Hậu Thiên cứ trưởng giựt giành,
Mỗi ngày nhiễm tục xác thân nặng trầm.
          Muốn về Thầy con tầm Ðạo Pháp,
          Chí Tâm thành mới đạt máy huyền.
          Nay Thầy giáng hạ nhủ khuyên,
Mong con thức tỉnh quay liền tu đi !
          Ðừng hò hẹn nặng trì kiếp thế,
          Gắng mau lên Thượng Ðế trợ Hồn.
          Mở vòng mạch huyết Càn Khôn,
Khai bầu vũ trụ bảo tồn linh quang.
          Con điều tức định an Tâm Tánh,
          Trược khí đời làm lạnh sau lưng.
          Chín ma ba quỉ vẫy vùng,
Là do biến hóa đồ dùng thường xuyên.
          Con phải biết Tham Thiền Nhập Định,
          Là tẩy lòng giải bịnh trầm kha.
          Bịnh do nghiệp chướng ác tà,
Con thường biện trược cho ra mới mầu.
          Ðừng nuôi nó lúc đầu mau lớn !
          Rồi trưởng thành làm ớn lạnh hoài.
          Bởi Tâm chẳng vững lung lay,
Cứ hay nũng chí CAO ÐÀI chánh chơn.

          Ðó hôm nay Thầy sẽ giảng nguyên lý Hậu Thiên cùng Tiên Thiên cho con rõ. Vì sao Tạo Hóa sanh sản ra muôn loài vạn vật ? Mà con người là các con đó, lại giống Thầy hơn hết. Thầy là một khối Ðại Linh Quang mà các con là Tiểu Linh Quang để hiệp với Ðại Linh Quang. Thế cho nên, cứ mãi trầm luân sa đọa trong chốn thất tình lục dục :  Buồn, vui, thương, ghét, ham muốn, cười khóc, phải không ?

P.NGUYÊN : Bạch Ðại Từ Phụ, đúng vậy !

THẦY :
                                      PHÚ :
          Thầy giáng trần dạy cho con trẻ,
          Khí Hậu Thiên Thầy vẽ Cực Đồ.
          Tánh sanh ra điểm nhãn hườn tô,
          Thầy khai khiếu Huỳnh Mồ vi diệu.
          Tánh biến dạng từ khi nhị thiếu,
          Xuống Hậu Thiên nặng trĩu kiếp trần.
          Rồi khôn lớn thắm thoát tháng năm,
          Theo dòng đời mê Tâm bỏ Ðạo.
          Tham vật chất nghiệt oan chuốc tạo,
          Gây nghiệp thêm quả báo luân hồi.
          Cứ tưởng rằng thiệt tướng đó thôi,
          Nào ai ngờ, hỡi ơi giả cảnh !
          Biết là giả mà con không tránh,
          Lại chui vào trong ánh phù hoa.
          Nên tánh sanh vọng niệm vạy tà,
          Tâm đòi hỏi ái-hà lắm lẽ !
Nó dày đặc Hậu Thiên bít kẽ,
          Làm ám hồn để trẻ quên Cha,
          Chấm chữ son điểm phục Bửu Tòa,
          Con chẳng nhớ hiệp hòa Cha cả.
          Vì linh đơn Thầy cho tan rã,
          Theo cuộc đời trong bả phù vinh.
          Ấy Tâm động con lại sanh tình,
          Rồi luân chuyển muôn nghìn tê tái !
          Tu cũng muốn nhưng lòng áy náy,
          Ðời không buông con lại tiếc thay !
          Ðạo với đời Tâm chẳng chia hai,
          Ðể rối nùi CAO ÐÀI chẳng giáng.
          Thầy dạy trẻ ghi vào mấy khoản,
          Dứt đời rồi Ðạo sáng con ơi !
          Khai huyết mạch chớ để rã rời !
          Nuôi Tiên Thiên há dời tư tưởng.
          Tâm phải xả là người độ lượng,
          Ăn hằng ngày là hưởng điển linh.
          Chớ đem trược biến động ra tình,
          Làm chìm đắm chơn linh u tối.
          Các con tu thường khi bối rối,
          Thầy biết rồi, đứa hỏi Thầy đây !
          Sao Ðạo gọi là chữ CAO ÐÀI ?
          Mà chẳng thấy vẽ ngay đạo vị.
          Thầy sẽ đáp cho con trưởng khí,
          Bổn linh tiêu mùi vị máy huyền.
          Bởi có con tùy lúc tùy duyên,
          Do hữu phúc, đạt liền máy Ðạo.
          Chí thành tâm con tu rốt ráo,
          Hiệp với Thầy phát thảo chánh chơn.
          Hiệp với Thầy ngay đỉnh Nê Hườn,
          Là cửa chánh khai môn châu tải.
          Cửa mở rồi Thầy đây ban rải,
          Xạ xuống liền con hãy thâu gom.
          Khí linh quang trọn đặng hiệp gồm,
          Rồi tỏa khắp trông nom đặng lớn.
          Các con thâu chớ đừng quá trớn !
          Hãy từ từ cho gọn nghe con.
          Rút ngũ hành điểm nhãn tô son,
          Hòa hai khí trường tồn mạch thể.
          Nếu khi ngồi huyệt con có bế,
          Phải xoa đều cho dễ lưu thông.
          Các con ơi ! Chuyển pháp qui tông,
          Bảy hai vòng tròn thông đạo số.
          Cửu Trùng Thiên Thầy nay đã lộ,
          Tứ, ngũ hành hòa độ linh đơn.
          Nếu trược tà con vẫn nặng còn,
          Thì ép sát bụng con thổi khí.
          Ðem vào mau điển Thiên của quí,
          Cha gần con là chỉ điều này.
          Cho hơi thở con đến với Thầy,
          Phải tỉnh Tâm chuyển xoay bổn đạo.
          Con ơi con ! Hồn linh lai đáo,
          Nghe lời lành mở tháo oan khiên.
          Các con thành kẻ hữu phúc duyên,
          Nghe lý đạo thâm truyền cốt mạch.
          Giờ chỉ tẩy trược âm cho sạch,
          Tư tưởng bình cốt cách người tu.
          Phật, Thánh, Tiên cũng bổn con người.
          Nào xa lạ con ơi cho khó !
          Nếu cái thuận con nay chịu bỏ,
          Ðể nghịch hành theo số huyền vi.
          Thì Thầy dạy Khảm đặng hiệp Ly,
          Mà con biết Anh Nhi Xá Lợi.
          Con khó định vì Tâm tục khởi,
          Ðã thâm vào danh lợi chức quyền.
          Rồi chẳng chịu vun quén kiền thiền,
          Ðể cảnh giả đảo điên hồn phách.
          Còn khi tu lại thường hay trách,
          Nói ngồi hoài chẳng sạch Tâm chay.
          Có đứa cho Thầy dạy Pháp sai,
          Rồi hành lạc thân đày thống khổ.
          Này các con ! Bởi vì não bổ,
          Hãy hườn Tinh rõ chỗ điều này.
          Khí, Tửu, Sắc, con chẳng chịu cai.
          Sao Thầy cứu thoát tay bốn cửa ?
          Lại Tánh Tâm thường khi không sửa,
          Rồi nhiễm vào hằng bữa nặng thêm.
          Tâm rong duỗi con chẳng chịu kềm,
          Mà lại trách Thầy trên dạy quấy.
          Thầy dạy con mắt đời đừng thấy,
          Hãy đui đi con lấy Nhãn Thiên.
          Nhãn Chủ Tâm là vị Khôn Kiền,
          Kiền Vi Tế đài liên thấm nhụy.
          Ðây Thầy dạy sâu vào bí chỉ,
          Hơi thở là trọng khí con ơi !
          Con nín mũi chớ có đổi dời !
          Dụng nội ý con khơi lố dạng.
          Hãy đốt tiêu những gì chẳng sáng !
          Mà hòa thanh tường hãn cơ mầu.
          Thầy cho con đen đỏ một bầu,
          Con hãy lọc gìn câu yếu lý.
          Hồn với Phách hòa giao đúng vị,
          Do lòng con kiên quyết giờ ngày.
          Trưởng mối đạo Như Lai bửu khuyết.

          Này con Phục Nguyên ! Hôm nay Thầy tiếp con chỉ bấy nhiêu đó thôi. Khi khác Thầy sẽ tiếp đi sâu vào cơ bí truyền, về phần này là phần Hậu Thiên để trưởng dưỡng khí Tiên Thiên. Rồi từ khí Tiên Thiên để trở về với Thầy. Ðường lối đi nó như thế nào Thầy sẽ giảng rõ.

                                      THI :
          Thăng Đàn rút điển tiếp con thơ,
          Giáo huấn Nam Bang đúng định giờ.
          Con hãy xông pha bươn cứu thế,
          Tiếp Thầy ứng hiện rõ Ðồ Thơ.

                                      PHÚ :
          Này Phục Nguyên ! Tịnh Tâm nghe rõ,
Ứng lời lành Thầy tỏ hôm nay :
          Ðạo Thầy nên danh nghĩa CAO ÐÀI,
          Là cứu độ hoằng khai chánh giáo.
          Bởi Nhứt Kỳ sanh ra chữ ÐẠO,
          Qua Nhị Kỳ Thầy tạo huyền linh.
          Ðến Kỳ Tam cơ pháp hữu hình,
          Cho trẻ thấy để nhìn tin tưởng.
          Mà quay vào cái Tâm chơn chưởng,
          Tâm điều hòa hồi hướng chí linh.
Con Phục Nguyên hãy vững niềm tin,
Cơ Thầy xoay như in vào giấy.
          Con đừng để cơ mầu lộ tẩy,
          Khó mạng toàn sở cậy huyền gia !
          Con định Tâm để hiệp Bửu Tòa,
          Khai mối Ðạo tam gia qui nhứt.
          Này con ơi ! Máy Thiên tùng luật,
          Ðể hóa hoằng bạch nhựt Thiên Khai.
          Chẳng còn lâu con sẽ thượng đài,
          Mau rèn trui Tâm chay ứng hiện.
          Con thanh tịnh lòng chơn tiếp điển,
          Khối huyền vi chiếu kiến ngũ hành.
          Nay cơ đời đang xáo trộn tranh,
          Con lắng dịu hòa thanh yếu mạch.
          Này con ơi ! Ðạo Tâm thanh bạch,
          Hãy lắng chìm chẳng cách Tiên Thiên.
          Con bình thản chớ có đảo điên !
          Khai Thần Khí Phục Nguyên ứng lộ.
          Thầy sẽ chuyển cho con rõ chỗ,
          Máy Siêu Hình Thầy độ chánh chơn.
          Nhưng quyết chí do bởi lòng con,
          Có hiệp Thầy lo tròn không nhẽ !

          Ðó, Thầy dạy con bấy nhiêu lời. Này Phục Nguyên ! Có tiếp Thánh ý đầy đủ hay không ?

P.NGUYÊN : Bạch Thầy ! Thầy dạy con nãy giờ, con đã lãnh hội và hiểu hết những ý tứ của Thầy dạy. Bạch Thầy con đã đại nguyện hy sinh thân này, cả một kiếp này và cả những kiếp khác nữa, con nguyện tận độ tất cả chúng sanh, 92 ức nguyên nhân được giải thoát hết rồi con mới giải thoát sau.
          Kính Thầy chứng minh lời phát Tâm đại nguyện của con bấy lâu nay như vậy. Con đã nguyện hy sinh thân này và vẹn giữ tư cách phẩm hạnh trang chơn tu để nêu gương sáng hầu làm rạng danh nguồn Ðại Ðạo của Thầy mà tùy độ thiện duyên. Nếu con còn phàm ý làm sai hoặc làm lem ố danh nghĩa Ðạo Thầy thì con nguyện rằng : “Hồn Phách của con sẽ tiêu ra tro bụi”.

          Con đã có lòng chơn thành phát đại nguyện lớn như vậy, kỉnh Thầy chứng cho. Vì cảm thấy đời dẫy đầy sự đau khổ bởi do nghiệp “Mê” mà kiếp kiếp trầm luân. Con xét thấy thật hết sức là thảm thương ! Mà Thầy là Cha cả về phần Hồn, là Ðại Linh Quang, còn chiếu điển giáng trần, vì lòng Từ mà khai Ðạo để tận độ mê. Do đó con đã ý thức được trách nhiệm người tu phải làm gì để có bổ ích cho thế gian. Nên con mới phát đại nguyện lớn khi con xuất gia tu học. Con Bạch Thầy !

THẦY :
                                      PHÚ :
          Ðạo Thầy khai chẳng chọn tay phàm,
          Thầy không giao việc làm Thượng Ðế.
          Khối huyền quang hườn ngôi cựu bệ,
          Há tầm thường Thầy dễ giao sao ?
          Con lập chí nung nấu càng cao,
          Gìn đức hạnh rèn trau Tâm Tánh.
          Trọn lòng tu, chuyện đời phải lánh !
          Ðể dồi mài tạo cảnh siêu nhiên.
          Con đừng động Thầy sẽ biết liền,
          Luôn tịch lặng máy kiền mở ngõ.
          Thầy cho con quyền năng đã rõ,
          Tầm trung dung đừng có ố lem.
          Thầy khai Ðạo nào để nhìn xem,
          Mà cứu độ hằng đem con trẻ.
          Thầy nâng lên sợ con ngã té,
          Rồi gục đầu con sẽ u mê.
          Thế cho nên khó nhọc muôn bề,
          Thầy không than gớm ghê trược cấu !
          Miễn rằng con huyền linh đặng thấu,
          Hiệp Thiên Ðài roi dấu thiên ban.
          Ðạo Thầy đây đến độ huy hoàng,
          Là cứu thế rãi ban ân điển.
          Nhưng do con đôi tay điều khiển,
          Phải làm sao thể hiện theo Thầy.
          Ðừng giống như bao đứa làm sai,
          Nhơ danh Ðạo khó gầy Tạo Hóa.
          Nhóm càng đông càng mau tan rã,
          Chẳng tu hành đả phá làm chi ?
          Ðể cơ Ðạo đến bước suy vi,
          Sao chống đỡ kịp kỳ con hỡi !
          Thầy khuyên con chẳng nhìn chữ Lợi,
          Lợi linh hồn là lợi Tiên Thiên.
          Lợi xác thân nó sẽ xích xiềng.
          Còn chữ Danh đừng dùng vào chỗ,
          Chỗ linh huyền khó độ trần gian.
          Danh làm chi Hồn Phách nát tan ?
          Con ơi con ! Thật là hữu hạnh.
          Thầy đến con tạo cảnh hư huyền,
          Mà sẽ đổ gãy liền con hỡi !
          Ghế càng cao con ngồi đâu tới,
          Té nặng con vì bởi con trèo.
          Ðạo của Thầy giông gió gieo neo,
          Con dụng công vững chèo tay lái.
          Con đến Thầy, Thầy đây trợ điển.
          Nếu thành tâm con đã chí nguyện.
          Ðến Đàn sau Thầy khiển con hành,
          Ðạo trường tồn chẳng nói chữ Sanh.
          Ðạo linh huyền không dành ai cả !

          Này Phục Nguyên con ! Hôm nay Thầy có bấy nhiêu lời, Thầy khuyên con hãy cố gắng. Thôi Thầy thăng…




      Ngọ thời ngày 01 tháng 10 niên Mậu Thìn
                                          
             THẦY DẠY CƠ SIÊU HÌNH (#6)
                              -------------------

                                      THI :
          BẠCH sắc hào quang chiếu rạng ngời,
          HẠC reo trỗi gót khắp muôn nơi.
          ÐỒNG Tâm tịnh tọa đàn nghinh giáng,
          TỬ tục khai môn hiệp máy Trời.

          BẠCH HẠC ĐỒNG TỬ.

P.NGUYÊN : Kính chào Bạch Hạc Ðồng Tử !

BẠCH HẠC : Chào Thiên Phục Nguyên !

                                      BÀI :
          Gắng tịnh lòng tiếp nghinh Từ Phụ,
          Thiên Phục Nguyên Pháp chủ đàn tiền.
          Cùng chung với mọi nhân duyên,
Thành tâm kỉnh lễ Huyền Thiên chỉnh tề.
          Ðây mối Ðạo sum xuê đơm nở,
          Cơ ngươn tàn đáo trở Ðạo Thầy.
          Hòa nhau hiệp sức bắt tay,
Hữu vô có một an bày thế thiên.
          Nay đến giờ Huyền Thiên ngự giáng,
          Ðể Tâm trần qua áng phù mê.
          Tịnh lòng thấy Ðạo quay về,
Ðó là hiệp bổn Bồ Ðề Tiên Ông.
          Thôi bấy lời là xong phận sự,
          Tử Ðồng xin canh giữ ngoài môn.
          Phục Nguyên gắng tiếp Chí Tôn,
Ta lui từ giã, lai hồn thế nhân.

          Bạch Hạc Ðồng Tử chỉ có bấy nhiêu lời cùng Thiên Phục Nguyên.

Tiếp điển :

                                      THI :
          NGỌC chùi mới sáng đó con ơi !
          HOÀNG phụ vì thương tiếp giảng lời.
          THƯỢNG đảnh viên thông Thiên thọ lộ,
          ÐẾ truyền ấn khuyết chuyển linh khơi.
          GIÁNG y sở nguyện cùng tâm đắc,
          HẠ bút đề thơ độ trẻ đời.
          ÐÀN xiển khai cơ nguồn chánh lý,
          TIỀN tri hậu sự rán trau dồi.

          NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ GIÁNG HẠ ĐÀN TIỀN.

                                      BÀI :
          Này Phục Nguyên ! Tiếp Thầy chuyển ý,
          Ðã hai lần thì quỉ xen vào.
          Ðó là kinh nghiệm con trau,
Vô hình quấy loạn nói nào xiết bao !
          Con có biết gì đâu ngưng giáng,
          Bởi tiếp Thầy lắm nạn con ơi !
          Cho nên Tâm khiến đổi dời,
Ðến ngày Thầy chuyển ra lời ắt ngưng !
          Ðó phải không con Phục Nguyên ?

P.NGUYÊN : Bạch Ðại Từ Phụ, đúng vậy.

THẦY :
          Ðây Thầy lấy lời trung ý bảo,
          Vì tiếp Thầy rốt ráo huyền linh.
          Tạo trong nguồn máy Siêu Hình,
Nếu không chơn tịnh ắt sinh chẳng lành !
          Khiến cho con khó hành Chơn Pháp,
          Khiến Tử Ðồng khó hạp Thiêng Liêng.
          Chung quanh gặp cảnh đảo điên,
Vì do chưa tịnh cực thiền đó con !

          Phải không này con Phục Nguyên ?

P.NGUYÊN : Bạch Ðại Từ Phụ, con đã biết như vậy !

THẦY :
          Thầy giảng trước tịnh yên hãy tiếp,
          Tẩy Tâm phàm tự hiệp điển linh.
          Vì không tu nội trong mình,
Cho nên ngoại cảnh hữu tình dắt đi.
          Nay Thầy giảng vô vi bủa điển,
          Tiếp con trần thể hiện tình thương.
          Chuyển xoay bánh pháp cực dương,
Âm tàn tiêu rụi mở đường thiên môn.
          Con hãy gắng vì còn nạn nữa,
          Gắng dặt dè từng bữa mà tu.
          Cơ Thầy chuyển hóa từ từ,
Thế nên quỉ dữ rối nùi xáo Tâm.
          Nay tiết trời mùa đông đã hiện,
          Ðạo Thầy khai châu biến Hà Ðồ.
          Chuyển Tinh hóa Khí cực vô,
Huờn Thần sáng lạng điểm tô nội lòng.
          Thầy thương trẻ long đong lắm nỗi !
          Ðường về Thầy nhiều lối quỉ ma.
          Ðường đi đâu có bao xa,
Ngại lòng con trẻ khó qua buổi này !
          Buổi Hạ Ngươn chuyển xoay linh khí,
          Ðể nguyên nhân trực chỉ nội lòng.
          Vẹn nguồn Ðạo Pháp hanh thông,
Trẻ ơi ! Hãy gắng qui tòng chí chơn.
          Gắng gắng đi qua cơn mạt hậu,
          Hiệp Tam Gia triệt thấu cội nguồn.
          Hóa hoằng bí pháp y khuôn,
Tu hành chuẩn mực diệt tuồng thế gian.
          Thầy sẽ trợ Tâm an khai khiếu,
          Thêm quyền năng trẻ hiểu siêu nhiên.
          Cực trung con gắng tham thiền,
Quán tri nội tánh Huyền Thiên ứng vào.
          Con Phục Nguyên ! Diệu mầu khai sáng,
          Ðạo của Thầy qua bán hạ niên.
          Tìm chung trần thế tùy duyên,
Ðể mà mở khiếu trợ huyền điển linh.
          Một bên phạt, bên sinh Ðại Ðạo.
          Thì hai bên lộn lạo lẫn nhau.
          Thứ ba ma quỉ xen vào,
Thầy nay cho biết con trau nội lòng.

          Ðó này con Phục Nguyên.

P.NGUYÊN : Bạch Ðại Từ Phụ ! Con đã biết.

THẦY :
          Nhưng Dương đến cực Âm sẽ thối,
          Con yên lòng lề lối chơn tu.
          Thầy đây là Ðấng Ðại Từ,
Giáo nhân chỉ hóa cương nhu mọi bề.
          Con hãy gắng điểm Tề quay mối,
          Ba sáu hào để nối Càn Khôn.
          Ngôi trung là chỗ giáo hồn,
Tâm, Can, Phế, vị bảo tồn chơn dương.
          Thần cực sáng mở đường Thiên lộ,
          Thì âm nào xen chỗ bế đâu !
          Chiếc cầu nối nhịp bắt vào,
Thước kiều con đắp hòa bào luân xa.
          Con hãy lấy Ma-Ha bổ khắp,
          Nấu Hỏa Hầu tới tấp lâng lâng.
          Ðến khi cực đốc kim thần,
Ðó là Thầy trợ mười phân vẹn toàn.
          Bảy với ba chế chan hai lửa,
          Hai sáu hào là cửa trung gian.
          Tịnh đi mới thấy Từ Thoàn !
Thước kiều nối lại hai đàng âm dương.
          Con ơi hỡi ! Thầy trương lý đạo,
          Vì thương đời đã tạo oan khiên.
          Thảm thôi bao kẻ không hiền !
Tạo gây nghiệp dữ Huyền Thiên đau lòng.
          Cơ sát phạt mê không có biết,
          Ngươn tàn rồi tận diệt đến đây !
          Làm đau nát bấy lòng Thầy,
Cắn răng để trẻ tay sai vô thường.
          Thầy động lòng mở phương hoằng hóa,
          Nhưng con trần vì bả phù hoa.
          Tâm tu chẳng thấu yêu tà,
Cho nên chìm đắm khó ra kỳ này.
          Cơ mạt hạ Thầy xoay Thầy bế,
          Trước Bửu Tòa Thầy phế kim giai.
          Chọn trang tu thật chí tài,
Ðể gieo chánh giáo hoằng khai cơ huyền.
          Thầy tỏ lộ ứng truyền chiêu số,
          Cơ bút về là độ trần gian.
          Ý Thầy để cứu vớt nàn,
Ðò chiều một chuyến đem mang con về.
          Nhưng vì bởi con mê thái quá,
          Mê cảnh trần mê bả lợi danh.
          Xác thân nô lệ cạnh tranh,
Linh hồn phế thải tan tành nắng mưa.
          Gieo quả báo không chừa nghiệp dữ,
          Tội lỗi nhiều Thầy xử sao đây ?
          Thương con lòng những bấy chầy,
Vì thương mới đánh dạy ngay con khờ !

                                      HỰU :
          Con khờ đắm đuối cõi trần gian,
          Thầy những âu lo hậu thế tàn.
          Nhỏ xuống cho con lời ngọc báu,
          Là mong tỏ ngộ cảnh Diêm Hoàng.

TRƯỜNG THIÊN :
          Thương con Thầy muốn độ về,
Nhưng con vì bởi mọi bề mê man.
          Nghiệp con đã lỡ dây oan,
Sao không tu tỉnh kíp sang Tây đài ?
          Thầy thương rơi lệ châu mày,
Xót cho con trẻ ngày nay họa trường !
          Rồi đây rối loạn muôn phương,
Hồn con ắt khó thoát đường tử vong !
          Luân hồi quả báo đeo tròng,
Ôi thôi nát bấy cái lòng Thầy đây.
          Trần gian giả tạm con say,
Là đường phù phiếm gió lay rụng rời.
          Sao con chẳng tỉnh cuộc đời ?
Tìm nơi tu học lánh nơi thế phồn.
          Con đừng tưởng đấy là khôn,
Khôn chi giả tạo mà hồn tối đen.
          Khôn chi con lại bon chen ?
Khôn trần ngu Ðạo lắm phen họa đày !
          Khôn chi con lại đắm say ?
Ðường Thầy bít lối khổ thay khó về !
          Thầy thương lòng những ê chề !
Ðộ cho con trẻ tràn trề tội gây.
          Bởi con cứ tạo mưa mây,
Thầy thường dẹp lại Thầy khai chánh truyền.
          Thói con tâm dạ chẳng hiền,
Ðứa tu thì lại đảo điên tánh thần.
          Làm gì nô lệ xác thân ?
Sao hồn con chẳng lo phần tiến lên ?
          Xác trần đâu có lâu bền,
Một mai rữa thối đừng quên lời này !
          Thầy thương mới giáng lời hay,
Ðể con nhập học trường Thầy mở khai.
          Thầy khai trường hiệu CAO ÐÀI,
Ðó là chánh pháp Thầy đây hóa hoằng.
          CAO ÐÀI hai tiếng kim thần,
Trở về bổn gốc thoát phần điêu linh.
          CAO ÐÀI mượn chữ hữu hình,
Ý Thầy giảng dạy chơn linh phục hườn.
          Nhưng con lầm lạc đường chơn,
Thế nên lẫn lộn Thánh Ngôn Cao Đài.
          Làm cho hai chữ mờ phai,
Tâm Trung chẳng thấy, thấy loài tướng ma.
          Sao tu mà lại chẳng Hòa ?
Chống kình chia rẽ, nghịch Cha linh hồn.
          Ðứa nào Cha cũng nhìn con,
Cớ sao gây khổn giữa tòa Bửu Linh ?
          Làm cho nguồn Ðạo nghiêng chinh,
Phân ra Phật, Thánh, quỷ nhìn làm chi !
          Thầy nay chiếu điển huyền vi,
Giảng cho con hiểu mau ly tình trần.
          Bút cơ Thầy giáng xoay vần,
Ðể cho con học mở lần Tâm chơn.
          Sao con chẳng chịu đoạn trần ?
Những gì hắc ám âm thần tối đen.
          Thầy cho con một cái đèn,
Nhưng con chẳng lấy, chịu phen thảm sầu !

                                      HỰU :
          Thảm sầu cuộc cảnh lắm tang thương,
          Ngoảnh mặt làm ngơ khó độ lường !
          Cúi gối Thầy đây đành chịu nhẽ,
          Vì con chẳng học chữ Tình Thương.

                                      HỰU :
          Chữ Tình Thương háo sanh Cha cả,
          Rải ban nguồn độ hóa trần mê.
          Cho con đều được quay về,
Ngọc Kinh trước gối, cận kề Thầy bên.
          Thầy thương trẻ nên quên giả tạo,
          Trở về Thầy, hườn đáo Anh Nhi.
          Chuyển giao diệu pháp ÐIỀN-LY,
Con ơi ! CHIẾT KHẢM tịnh tri tâm hồn.
          Con lắng đọng bảo tồn chơn tánh,
          Ðể ngươn Thần trọn hạnh qui gia.
          Ngươn Tinh đáo hiệp Bửu Tòa,
Ba nhà đóng cửa tìm Cha linh hồn.
          Con mãi kêu dập dồn ra tiếng,
          Lời giáo truyền như biển thế gian.
          Gọi con ở chốn trần hoàn,
Ðể con tỉnh lại mở mang kiếp nào.
          Con hãy gắng tìm bào sơ khởi,
          Là khí linh con hỡi mau tìm !
          Tìm trong con tịnh tham thiền,
Thấy trong vạn loại hóa duyên của Thầy.
          Thuở ban sơ Thầy khai một điểm,
          Là Huyền Khung Thầy tiếm vị ngôi.
          Cho nên chữ Thượng Cao Trời,
Ðể truyền khẩu khuyết cho đời tỉnh tâm.
          Cao vi diệu thậm thâm bí nhiệm,
          Con tu hành tìm kiếm nội tâm.
          Mau mau cực đốc hườn Thần !
Chế âm bổ hỏa cho thân đủ đầy.
          Con sống nhờ bề ngoài nuôi dưỡng,
          Còn Hậu Thiên khó trưởng linh đơn.
          Tiên Thiên nhập đáo phục hườn,
Thấy người ngồi đó, Càn Khôn hóa hoằng.
          Con nuôi xác bằng phần Hậu khí,
          Thì nuôi Hồn con chỉ thở vô.
          Tịnh sao cực đốc chi đồ,
Ðó là nuôi đưỡng điểm tô linh hồn.
          Con nuôi Hồn phải khôn khéo nhé !
          Ðể ngu si chẳng dễ đạt mầu.
          Hồn ăn bằng pháp thở sâu,
Thở sao cho đúng đáo đầu âm dương.
          Từ Lưỡng Nghi khai đường diệu cảnh,
          Thầy hóa sanh vô tận vô biên.
          Hóa ra các máy kiền thiền,
Ðể con nương đấy làm duyên tu hành.
          Ngày vọng bái đêm thanh an dưỡng,
          Hãy tịch lòng đừng vướng bụi nhơ !
          Nhìn vào trung cực Hà Ðồ,
Hòa qui Nhâm Ðốc há ngơ tấc lòng.
          Con pháp luân chuyển thông châu mạch,
          Các huyệt khai trong sạch nhẹ nhàng.
          Khí linh từ đó chu toàn,
Ðể nuôi Hồn Phách định an tu hành.
          Con vận hỏa hườn thanh bổ khí,
          Tẩy Hậu Thiên phục vị linh huyền.
          Con năng sổ tức thường xuyên,
Ðó là tùy đạo tùy duyên định thiền.
          Thầy giảng qua tâm yên tu học,
          Gắng tịnh lòng đừng khóc thở than.
          Con ơi ! Ðáo trở Tây Phang,
Hậu Thiên kim vị can tràng tẩy dơ.
          Từ trụ cột Ðồ Thơ mạch yếu,
          Là chỗ sanh một khiếu của Thầy.
          Con đừng có để mờ phai !
Kiền Khôn phát động là đây con tường.
          Con nấu hỏa bổ dương phục tánh,
          Diệt tà âm con tránh điều này.
          Tâm Trung thường trụ đừng lay,
Chớ cho xao động bên ngoài quấy luôn.
          Con diệt tâm vui, buồn, mừng, giận.
          Ðừng để lòng lâm trận quần ma.
          Thất tình cấu kết làm nhà,
Lục trần quấy động làm ta khó hành.
          Con đã biết lời thanh ý thiệt,
          Nhưng chỗ nầy khẩu khuyết cho con.
          Làm sao mà được vuông tròn ?
Từ đâu tâm tịnh, lòng con nhẹ nhàng ?
          Vì bởi con không an tư tưởng,
          Thêm bên ngoài con vướng quấy luôn.
          Trong tâm phóng diễn say cuồng,
Thế nên như hát vở tuồng đổi thay.
          Do không định con hay xáo trộn,
          Cái Tâm mình lẫn lộn Phật ma.
          Biết đâu là Phật điều hòa,
Biết đâu ma dạy tránh xa bây giờ ?
          Ðó nguồn gốc con chờ ban nãy,
          Thầy giải đây con hãy nghe tường.
          Nghe rồi luyện phục chơn dương,
Về Thầy bổn thái can cường chi sanh.
          Thầy giảng rõ ngọn ngành cấu kết,
          Phải diệt tâm cho chết thói đời.
          Biết rằng có xác luân vơi,
Thì còn nóng lạnh khó dồi bổn thân.
          Do ý chí chuyên cần quyết định,
          Huệ kiếm trừ những bịnh u mê.
          Bịnh trần náo động muôn bề,
Tức là ma quỉ quấy về nội tâm.
          Con biết đoạn sanh mầm ý tưởng,
          Thì còn đâu con vướng đeo sầu ?
          Có chi trược cấu nhiễm vào ?
Hườn thanh linh khí Thầy trao ấn hầu.

          Này Phục Nguyên ! Con có nghe rõ bấy nhiêu lời Thầy dạy hay không ?
P.NGUYÊN : Bạch Thầy, con đã rõ !

THẦY :
                                      BÀI :
          Các con thường nói tu, tu mãi,
          Tu làm sao con hãy nói đi ?
          Tu là cái cớ sự gì ?
Tu sao Thầy chẳng thấy đi về Thầy ?
          Con nói tu Ðông, Tây, Nam, Bắc.
          Chữ Tu Hành con thật lớn lao.
          Nhưng tu là bởi làm sao ?
Con không có biết Thầy trao mấy lời !

          Ðây này Phục Nguyên ! Con hãy nghe Thầy giảng tiếp về chữ TU rồi sau đó con truyền đạt lại cho những phần nguyên nhân chánh giác.

P.NGUYÊN : Bạch Thầy con vâng !














                  THẦY DẠY CHỮ TU (#7)

THẦY :
                                      BÀI :
          Ðã bao năm Thầy khai cơ Ðạo,
          Cho con trần bổn giáo siêu nhiên.
          Thầy khuyên con trẻ định thiền !
Tịnh đi mới thấy Huyền Thiên trong lòng.
          Con nói tu mà không có định,
          Tu ngoài môi vẫn dính bụi đời.
          Con tu chỉ có chiều mơi,
Ðêm khuya bỏ lửng khó dời tánh tâm.
          Tu mà sao đứng nằm chẳng sửa ?
          Ðường về Thầy một cửa mà thôi !
          Con không tạ thủ trau dồi ?
Nói tu thì lớn lại ngồi ít khi !
          Con nói tu mà đi động đậy,
          Tánh Tâm mình chẳng thấy là đâu ?
          Nói tu con nói thật cao,
Mà sao không biết một màu Huyền Thiên ?
          Con nói tu mà phiền trong dạ,
          Thì tu gì ? Tu giả con ơi !
          Ðó là tu miệng tu lời,
Tu cho thân xác rã rời tâm cang.
          Con đã tu bạc vàng ôm nặng,
          Lợi dưỡng thân con chẳng chịu hành.
          Thì tu sao đặng hườn thanh ?
Sống trong trược cấu, tranh giành ngày đêm.
          Con nói tu không kềm tư tưởng,
          Nghĩ quấy càng đã vướng quần ma.
          Tu sao con chẳng chịu Hòa ?
Ðó tu môi lưỡi thì Cha không nhìn.
          Con tu sao riêng mình danh lợi ?
          Thêm chức quyền vì bởi con mê !
          Con tu như thế não nề,
Chạnh lòng khôn xiết, ê chề Thầy đây !
          Con nói tu mà hay cãi cọ,
          Tu làm gì chẳng bỏ tánh phàm ?
          Ðường trần con nặng mến ham,
Con tu gì hỡi ? Con cam cho đành !
          Nay Thầy giảng con hành cho đúng,
          Chữ Tu Trì diệu dụng chí chơn.
          Trước tiên tu chớ oán hờn !
Cũng không được giận dù cơn sóng cuồng.
          Tu chẳng có phiền buồn trong dạ,
          Ðược không vui mới khá chữ Tu.
          Hạ mình tất cả lòng Từ,
Lợi quyền chức tước công bù chớ ham !
          Con ơi hỡi ! Tánh phàm con thấy,
          Là chữ Tu con lấy vào rồi.
          Tánh con thay đổi không ngơi,
Nếu con nhận định ắt thời là tu.
          Còn cái Tâm tẩy trừ nhơ uế,
          Ðiều không hay chớ để trong lòng !
          Những gì cứu độ cuồng ngông,
Ðó là tu đẩy cho xong tháng ngày.
          Không khoe khoang tài hay rằng giỏi,
          Là con tu đi tới hư linh.
          Chẳng gì riêng của thân mình,
Tức là tu đó hồi sinh linh hồn.
          Con đã tu khoe khôn ngu dại,
          Tức là mê con phải cải canh.
          Nếu con là thật người lành,
Nhẫn đi chịu nhục, Tâm thành mà tu.
          Là năng tu diệt mù ám khí,
          Tu như vầy mở lý huyền thiên.
          Con tu chẳng biết tình tiền,
Lòng con chớ lụy triền miên theo đời !
          Ðó chữ Tu con thời sáng tỏ,
          Ắt là con đã ngộ ý Thầy.
          Tu sao chẳng biết phơi bày,
Nhìn Tâm thấy Tánh thường hay sửa lòng.
          Là chữ tu hườn Không đạt Ðạo,
          Lấy tình thương dìu bảo cùng nhau.
          Con ơi ! Chung đẻ một bào,
Con đừng phân biệt Cha đau tâm lòng.
          Có chữ Tu tròn xong con hỡi !
          Tu như vầy danh lợi bỏ qua.
          Cha đây cũng xứng phần Cha,
Giảng qua ý nghĩa tu hòa bổn thân.
          Vững lập trường ân cần nhẫn nhục,
          Hãy kiên trì chơn thức quay về !
          Con tu chớ để lầm mê !
Ắt sa nẻo quỉ, không về Ngọc Kinh.
          Thầy giảng lời chơn tình con rõ,
          Ðể không thôi vào rọ Diêm Phù.
          Con ơi ! Lão luyện chữ Tu,
Phủi đi oan trái mịt mù tiền khiên.
          Chịu khảo nhồi liên miên điên đảo,
          Trả quả nhồi con bảo nội tâm.
          Ðây là một kiếp phong trần,
Mượn thân giả tạm phục Thần chơn linh.
          Con đã tu hy sinh một kiếp,
          Rán điều hòa thở nhịp tức tùy.
          Con ơi ! Phi tưởng phi phi,
Ðừng cho lý chướng mấy khi hành mình.
          Con diệt Tâm thì sinh Ðại Ðạo,
          Chớ lý đời giả tạo học chi !
          Học vào khuôn sáo huyền vi,
Học hườn nguyên bổn Anh Nhi thuở nào.
          Con kiên cố hàng rào cho chắc,
          Rào cái Tâm đừng mất thiêng liêng.
          Rào trong sáu cõi ba đường,
Ðể cho mùi pháp thơm hương nặc nồng.
          Con hãy gắng linh thông châu tải,
          Chuyển bên trong canh cải đêm ngày.
          Ðể cho hoa nở sen khai,
Ðó là ẩn diệu CAO ÐÀI TIÊN ÔNG.
          Chớ nói tu mà không đại định,
          Giả cảnh ngoài toan tính tính toan.
          Làm cho Tâm mãi mơ màng,
Chữ Tu chưa hiểu, xốn xang tâm hồn !
          Con triệt lý Càn Khôn di tải,
          Nhận định ngồi biến cải hườn tâm.
          Tu sao con hiệp kim thân,
Ðó là yếng sáng hườn thần Cha ban.
          Thôi bấy lời Thầy sang Tây Ðế,
          Giả con trần Thầy bế đàn tiền.
          Chuyển lời thánh ý Phục Nguyên,
Thành tâm tiếp lại chiều liền nghe con !

P.NGUYÊN : Bạch Thầy, con vâng !

THẦY :
          Thầy giảng tiếp bảo tồn Ngươn Khí,
          Từ Ngươn Tinh Thầy chỉ lên trên.
          Ngươn Thần sao định cho bền,
Ðể mà phát động quên tên luân hồi.
          Thầy từ gia về nơi Bạch Ngọc,
          Các con ơi, rán học chữ Tu !
          Chữ Tu hãy gắng vẹt mù,
Chữ Tu bao quát bấy chừ trần gian.

          Thôi Thầy thăng…

























      Dậu thời, ngày 01 tháng 10 niên Mậu Thìn
                                          
     THẦY DẠY NGƯƠN TÀN ÐAU KHỔ (#8)
                               --------------------

                                      THI :
          NGỌC Đế truyền ban giáng hạ đàn,
          tâm tịch lặng hoát huyền quang.
          ÐỒNG lai báo trước người nghênh lễ,
          TỬ hiệp nguyên sinh ứng pháp tràng.

          NGỌC HƯ ĐỒNG TỬ xin chào Thiên Phục Nguyên !

P.NGUYÊN : Kính chào Ngọc Hư Ðồng Tử !

NGỌC HƯ :
                                      BÀI :
          Chào tất cả thiện duyên nam nữ,
          Giáng hạ đàn đề chữ THIÊN KHAI.
          Khuyên chung cố gắng miệt mài,
Ngày đêm tu học há lay phận mình.
          Phận người tu giữ gìn chơn ý,
          Ðã tu rồi chớ nghĩ diễn vong !
          Có chi nặng trĩu trong lòng ?
Kíp mau giải tỏa để thông chánh truyền.
          Nay gặp hội Huyền Thiên giáng hạ,
          Ðã nhiều đời mô tả chơn kinh.
          Tịnh Tâm để tiếp hư thinh,
Nhập Thần sáng suốt vẹn gìn bổn đơn.
          Vì mạt hạ tàn ngươn lâm buổi,
          Nên Thầy xoay vận cuối sau cùng.
          Chọn người thiệt tướng vẫy vùng,
Ra đi cứu độ khắp trong nhơn loài.
          Thôi hãy tịnh nhập khai nguyên bổn,
          Ngọc Hư lui về chốn huyền linh.
          Chào chung tất cả thiện tình,
Rán tầm Bửu Pháp hườn Kinh Bửu Ðài.

          Thôi Ngọc Hư xin giã lui…

Tiếp điển :

THẦY :
                                      THI :
          HUYỀN huyền ẩn ẩn bổn chi sơ,
          KHUNG nội Tâm Trung vững kịp giờ.
          THƯỢNG phụ vì con nay giáng hạ,
          ÐẾ hoằng hóa Ðạo hiệp Ðồ Thơ.

          HUYỀN KHUNG THƯỢNG ĐẾ. Này Phục Nguyên con, hãy tiếp Thầy gắng tịnh tâm !

P.NGUYÊN : Mô Phật !

THẦY :
                                      PHÚ :
          Thương các con Thầy nay giáng hạ,
          Trong ngươn tàn tơi tả nguyên sinh.
          Các con ơi ! Nhẫn nhục chìu mình,
          Ðể tu học giữ gìn thiện tánh.
          Cơ Thầy xoay khó mà đặng tránh,
          Nạn chiến tranh quỉ tánh vẫn còn.
          Vì nghiệp oan trần thế dập dồn,
          Thầy phải giáng dạy con tu học.
          Này con ơi ! Ðường trần lăn lóc,
          Lắm dãi dầu khổ khóc bi thương !
          Thầy nhìn con ôi luống đoạn trường,
          Bởi không tu đến đường diệt chủng.
          Này Phục Nguyên tùy cơ diệu dụng !
          Mà hóa hoằng để xứng Thiên phong.
          Nặng mối lo thăm thẳm nơi lòng,
          Thầy thương trẻ trần hồng đau xót !
          Ðã lỡ thương thì thương cho trót,
          Chớ Thầy đây chua xót quá chừng !
          Ôi mạt hậu bi đát vô cùng,
          Nói sao hết kỳ phùng địch thủ !
          Bởi vì danh làm cho Tâm ngủ,
          Lũ ma lòng lại rủ kề bên.
          Nên đạo Tâm con đã lãng quên,
          Gây xáo trộn đạn tên khói lửa.
          Thương con trần Thầy đây mở cửa,
          Ðể hóa hoằng từng bữa qui y.
          Các con ơi ! Nghe đấy hành trì,
          Kẻo không kịp nạn vì thiên ách !
          Quỉ ma vương đang đi quét sạch,
          Thầy thương con nào trách con khờ.
          Nhưng Thầy đau do bởi hững hờ,
          Con ngu dại lu mờ linh tánh !
          Con ơi hỡi ! Ðạo Thầy rạng ánh,
          Thế sao không hòa Ðảnh Thiên Ðài ?
          Rồi hôm nay con lãnh nghiệt cay,
          Thầy cam chịu u hoài lệ rớt !
          Thương các con cái Tâm non nớt,
          Nên cảnh ngoài nó hốt con đi.
          Chớ như con tu học chịu lỳ,
          Thầy khuyến khích những khi lơ đễnh.
          Nhưng con khờ đâu mến lời Cha !
          Thế càng lúc con lại cách xa.
          Lời Từ Phụ hóa ra hoài vọng !
          Tiếng của Thầy giảng cho hâm nóng,
          Nhưng con nào chịu động tâm trần ?
          Cứ rong duỗi nô lệ giả thân,
          Rồi đua đòi bao lần vật chất.
          Nên lời Ðạo con thường bỏ mất,
          Bóng Ðại Từ khó vạch cho con !
          Thầy thương trẻ tâm dạ héo mòn,
          Phải hạ mình chìu lòn để độ.
          Thầy muốn cứu con về đủ số,
          Vui lòng Thầy nơi chỗ Ngọc Kinh.
          Nên Thầy xuống ở chốn hữu hình,
          Quả Địa Cầu đã sinh trược cấu.
          Thầy không nghĩ vì thương con tạo,
          Miễn làm sao con đáo lai hườn.
          Thầy kêu gọi gào thét từng cơn,
          Ðể mỗi trẻ quày chơn kíp kíp.
          Con ơi con ! Lòng Cha muốn hiệp,
          Mà sao con chẳng tiếp lời Già.
          Làm lòng Thầy u nỗi xót xa,
          Ngày qua ngày bóng tà lộ khuất.
          Thương con trẻ Thầy khai chuẩn mực,
          Giáng hạ đàng xưng bực TIÊN ÔNG.
          Thầy hạ mình với kẻ trần hồng,
          Ðể cứu độ trọn lòng bổn phận.
          Nhưng các con nói tu mấy bận,
          Ngày đã tàn Thầy chẳng thấy con !
          Nào đâu gặp trẻ học sắt son,
          Về với Thầy bảo tồn ngươn tánh.
          Nay Thầy giảng con đây lập hạnh,
          Gắng tu hành xa lánh phồn hoa.
          Con ơi con ! Gắng gắng nghe Cha,
          Ðừng có lìa đạo gia bổn gốc !
          Nay Thầy giảng ba ngươn hiệp lại,
          Tinh, Khí, Thần con rải điển linh.
          Phục Nguyên ơi ! Cơ đạo hữu hình,
          Gắng chu toàn giữ gìn cho lắm !
          Cơ vận trù của Thầy con nắm,
          Cẩn trọng thường hòa sống thế gian.
          Thầy biết con Tâm dạ kỷ cang,
          Nhưng vì đời khó an tu học.
          Thầy thương con từng đêm lao nhọc,
          Ðến với Thầy để học Tâm kinh.
          Ðến với Thầy bằng nẻo vô hình,
          Nay ban trẻ lời sinh từ ái.
          Con ơi con ! Cái Tâm áy náy,
          Thì không nên con phải đại hùng !
          Mà chìu lòn độ chung nhơn loại.
          Này con ơi ! Việc đời phải trái,
          Nó vòng vo ta hãy chìu lòn.
          Ðã tu rồi Tâm chí sắt son,
          Mà nhẫn nhục hạnh tròn hòa thế.
          Thầy thương con hằng tu không trễ,
          Giữ đúng thời khử uế điền thanh.
          Con xứng đáng nguyên vị bổn lành,
          Xây chánh pháp trưởng sanh cơ Ðạo.
          Con ơi con ! Ðường đi xông xáo,
          Ra cứu đời lộn lạo bao phen !
          Mình phận tu học thấp chịu hèn,
          Vô nhân ngã đốt đèn chơn lý.
          Miễn sao con công phu thâm thúy,
          Là Thầy mừng hườn vị khi xưa,
          Con ẩn nhẫn chay lạt muối dưa,
          Ngày qua buổi VÔ THỪA TỊNH ÐỊNH.
          Chữ đứng đầu là con hãy nhịn,
          Nhịn cho xong cái bịnh dương trần.
          Ðể châu toàn cho được xác thân,
          Làm việc Thầy rất cần mai hậu.
          Lời của Thầy, con đây phải thấu.
          Ngẫm xét suy kín đáo bên lòng.
          Không đơn giản cơ Ðạo khi không,
          Rất phức tạp lòng vòng dương thế.
          Này con ơi ! Việc làm Thượng Ðế,
          Bao quát ngoài đâu dễ nghe con !
          Nếu có chọn Tâm đắc vẹn toàn,
          Thì phải chọn giống con y hệt.
          Giống làm sao Tam Gia qui kết,
          Chí hy sinh đã chết thân phàm.
          Mùi danh lợi xóa bỏ chẳng ham,
          Nẻo phú quí chẳng tham mê tới.
          Nhục hay vinh nào đâu nghĩ lợi,
          Mà chìu lòn vì bởi hy sinh !
          Rồi tạo Tâm nung chí giữ gìn,
          Không sai lệch Thiên Kinh Thầy giáng.
          Nay bao lời Thầy cho tường hãn,
          Ẩn nghe con, hãy rán lời này !
          Cơ vẫy vùng cơ của Thầy xoay,
          Gắng nhẫn nại qua ngày qua buổi.
          Thầy thương con một mình thui thủi,
          Chỉ đơn phương trong buổi ngươn tàn.
          Nhưng con ơi ! Ðã đạt Ðạo vàng,
          Dù chết thân Thần an trí tỉnh.
          Còn hơn xác đủ đầy lắm bịnh,
          Cái nào hơn con tính sao đây ?
          Gắng nghe lời chơn thật của Thầy,
          Mà khuyên trẻ hôm nay nung chí.
          Vì đường đi lắm ma nhiều quỉ,
          Nhưng lập trường minh trí là tài.
          Mới xứng đáng cầm vận Thiên khai,
          Mới rõ phận chí tài là đấy !
          Mới đáng mặt cho Thầy sở cậy,
          Chánh giáo truyền châu tải bày phơi.
          Thầy thương con khuyên nhủ bao lời,
          Con vì Thầy chớ dời tư tưởng !
          Thân giả tạm con ơi gắng mượn !
          Làm việc Thầy mở ngưỡng cửa thiên.
          Con ơi con ! Chữ Phục kiền thiền,
          Nguyên bổn vị chú chuyên tịnh định.
          Con hãy gắng ngày đêm tiếp lịnh,
          Lời của Thầy phải dính thường xuyên.
          Con am hiểu trong lúc tham thiền,
          Ðể tường tận tri duyên hành đạo.
          Hành là làm, làm sao rốt ráo.
          Làm việc Thầy để tạo đức công.
          Làm việc Thầy trí huệ phải thông,
          Ðừng dính gì bụi hồng dương thế !
          Thầy khí thanh nào đâu dơ uế,
          Chẳng chịu phàm nhúng để vào trong !
          Thầy thương con nên giảng mấy dòng,
          Ðể con trẻ nhập trong khẩu khuyết.
          Ðừng bận chi những lời tà thuyết !
          Giáo dân hiền chỉ diệt gốc mê.
          Hết cái mê thì giác trở về,
          Giác đã về cận kề nguyên tánh.
          Gặp nguyên tánh tức nhiên đời lánh,
          Thì gần Thầy là tánh Trời ban.
          Thầy dạy con thì rất rõ ràng,
          Con phải dạy kỹ càng cho thế.

                             VĂN BIỀN NGẪU :
          Thầy cho con biết cái cơ sau đây Thầy chuyển biến, gắng giữ gìn lo tịnh định nhập tham thiền để thể hiện Tâm Trung.
          Cơ sát phạt, nạn chiến tranh cướp bóc. Ôi ! Thật lắm hãi hùng !
          Vì thương trẻ còn mê muội, nhấp nhô trong cơn vật chất biển mê lầm nên Huyền Khung mới giáng hạ.
          Ôi ! Tang thương cồn dâu hóa bể, lấp thành sầu con có hay Thượng Ðế đau lòng ?
          Vì do con Tâm dạ cứ mãi toan tính bề ngoài mà tranh nhau trong vũng bùn ô uế.
          Nên nay Thầy giáng cho các con hay rằng : kíp kíp mau tu để thôi kẻo trễ, khó quay về trong bổn gốc chi sơ.
          Máy hành tàng nay đã đến ngày giờ kẻo các con hững hờ Tâm dạ !

                                      HỰU :
          Tâm dạ con trần lắm nỗi nông !
          Thầy thương giáng hạ xuống trần hồng.
          Cho con Bửu Khuyết mà tu học,
          Ðể trẻ qui y giải mối lòng !

                                      HỰU :
          Giải mối lòng Thầy đây dạy trẻ,
          Trong ngươn tàn lớn bé gắng tu.
          Thương con đau xót bấy chừ,
Thầy cam ruột thắt lao lư nặng lòng.
          Bởi do con tạo trong nghiệp quả,
          Luật trả vay Thầy khá nhúng vô.
          Con nào tu học hườn mô,
Ðứa nào dại dột mơ hồ nát thây !
          Cơ trả quả của Thầy sắp đặt,
          Buổi ngươn tàn Thầy thắt lòng Thầy !
          Nhưng mà nếu chẳng ra tay,
Con cuồng ngông mãi có ngày tiêu luôn.
          Thầy đánh trẻ dầu buồn chua xót,
          Nhưng tận cùng cũng vớt trẻ lên.
          Các con hãy lập chí bền,
Học nguồn Ðạo lý đừng quên lời Thầy.
          Vì quỉ tánh con đây còn nặng,
          Thế cho nên Thầy chẳng dạy rằng.
          Nếu con định được Tâm Thần,
Ðường tu ắt đạt vẹn phần linh quang.
          Ðứa còn tánh nhân gian rất nặng,
          Mãi luyến lưu cái cảnh dương trần.
          Tô bồi cho đủ tấm thân,
Thế nên Ðạo thiếu, kim Thần tối đen.
          Nên linh tánh bao phen chìm nổi,
          Thầy thương con rất đỗi nặng quằn.
          Thương con đã có xác thân,
Không lo bồi đắp chí chân miệt mài.
          Ngươn Tinh Khí con đây sa sút,
          Là do con phút chút mê vui.
          Ðạo Tâm con chẳng nếm mùi,
Làm sao thấy vị mà trui linh hồn ?
          Con ham ngọt khó tồn Tam Bửu,
          Chịu đắng cay mới đủ viên minh.
          Ðứa nào giữ phận hy sinh,
Thầy đây bồi đắp nguyên linh siêu hình.
          Vì tạp trược uế tinh còn đọng,
          Chưa trưởng lên cho giống tam gia.
          Thức Thần quấy động làm ma,
Chơn Thần không sáng, hiệp hòa chưa thông.
          Bởi trược Tinh còn trong phàm Tánh,
          Nó lẫy lừng làm lạnh Thần đơn.
          Khiến con cứ mãi giận hờn,
Khiến con cứ mãi bôn chôn tháng ngày.
          Con gắng tịnh thì khai Bửu Khuyết,
          Ý vận hành chuyển nhiệt đi lên.
          Tức là ngươn Khí làm nền,
Ðẩy lui trược cấu hai bên lưu hòa.
          Vì cái trược tinh ba hỗn độn,
          Nên bảo ngươn chưa bón quén vun.
          Do con chẳng chịu nấu nung,
Ngày mài đêm giũa hạnh tùng qui y.
          Ðây Thầy nói bởi vì trẻ muội,
          Không hiểu chi lầm lũi tu hoài.
          Cớ sao con tạo nghiệt cay !
Mà con chẳng biết ngày ngày gieo oan.
          Con năng tu bình an Tâm Tánh,
          Vững chí nung chớ lánh điều này.
          Các con hãy định lại ngay,
Kẻo thôi điển tỏa Thầy đây rút liền.
          Thầy đang giảng bí truyền tu học,
          Hãy định Thần Nhâm Ðốc kết giao.
          Chớ cho Tâm Ý lãng xao !
Chớ cho phóng diễn thì nao núng lòng.

                                      PHÚ :
          Bổn sơ khai của Thầy Cha đẻ,
          Máy huyền vi Thầy vẽ điểm tô.
          Thầy chấm cho mỗi trẻ cực đồ,
          Mà tỏ ngộ đẩy xô giả cảnh !
          Thầy làm dấu cho con nóng lạnh,
          Biết giao hòa thiên tánh Trời ban.
          Bổn chi sơ con rất huy hoàng,
          Mà sáng lạng Kim Cang diệu hiệp.
          Do thuần hậu con đây chuyển tiếp,
          Tánh lương hiền có dịp đến Thầy.
          Ngày qua ngày bổn gốc lạc sai,
          Vì thói tánh quỉ hay dụ dỗ.
          Sao các con lại hay nghịch ngỗ,
          Chẳng nghe Cha nhập số dương trần ?
          Vì thứ nhứt diêu động cái thân,
          Rồi ngoại cảnh ập lần nguyên tánh.
          Con phân vân biết đâu là cảnh,
          Vì mất lành đã lánh ban sơ.
          Thế cho nên cứ mãi vực ngờ,
          Ma ám ảnh, quỉ hờ chầu chực.
          Rồi vật chất lẫy lừng thêm sức,
          Con đua đòi giành giựt đẩy xô.
          Mãi vui say tinh hoại khí khô,
          Ngày chuốc cuộc hàm hồ ân ái.
          Con mê rồi biết đâu phải trái,
          Thói phàm dày ai khải con nghe ?
          Vì Tâm con lúc ấy đam mê,
          Thầy có giảng khó bề hiểu đặng !
          Con ơi con ! Lời Thầy diệu ẩn,
          Khó lộ mòi đúng trận kỳ cùng.
          Mong các con tu học thiện trung,
          Trung là Ðạo Huyền Khung chí diệu.
          Thầy sanh con chỉ cho một khiếu,
          Khiếu Nê Hườn nên thiếu ắt nguy !
          Nhưng muốn mở diệu hiệp vô vi,
          Hòa hai mối Dương tri Âm kết.
          Là Ðốc Nhâm cùng giao y hệt,
          Các con ơi ! Hãy chết Tâm trần.
          Nếu Tâm trần đưa đẩy giả thân,
          Nó khiến con tạo phần tội lỗi !
          Thì các con làm điều nông nỗi,
          Xa lánh Thầy gây tội kề bên.
          Gắng mà tu lập đức xây nền,
          Tạo quả công để lên đảnh thái.
          Từ Vô Cực Thầy đây biến cải,
          Phân Lưỡng Nghi phải trái hai bên.
          Rồi hóa sanh chớp nhoáng đề tên,
          Làm bốn cõi lập nền Thánh Ðức.
          Ðó Tứ Tượng con đây tùng luật,
          Ðông Mộc hòa hiệp sức bên trong.
          Tây Kim gia con hãy lưu thông,
          Nam vững chí một vòng luyện Ðạo.
          Bắc Thủy đen con xoay chuyển tạo,
          Bốn cửa này lai đáo Thiên Môn.
          Các con ơi ! Mau gắng độ Hồn,
          Hòa Bát Quái Càn Khôn dĩ định.
          Thầy hoằng khai Ðạo Trời chấn chỉnh,
          Ðể Tâm con đừng dính bụi đời.
          Lấy bí khuyết con hãy nhập khơi,
          Nguồn ánh sáng tô bồi mãi mãi.
          Con biết không vì con luyến ái ?
          Nên tánh trần châu tải dần dần,
          Làm cho con mê muội tâm thần.
          Chẳng giác tỉnh chí chơn tu học,
          Mãi đeo đuổi chuyện đời lăn lóc.
          Nào biết gì bài học Thiên khai ?
          Các con mau gắng mở CAO ÐÀI,
          Là Đảnh Thượng hườn lai Phật Tánh.
          Các con mãi phân chia trần cảnh,
          Tạo làm chi nhóng nhánh hữu hình ?
          Thầy là Cha vô ảnh vô thinh,
          Mà vẽ chi thiên kinh vạn quyển ?
          Con học xong rồi con có chuyển ?
          Hay hườn mê Tâm biển vẫn hườn ?
          Thầy thương con vẫn rõ nguồn cơn,
          Nay đáo hiệp ba ngươn lai tánh.
          Cõi uế trược con đây tạo cảnh,
          Gắng mà tu mở ánh Huyền Quang.
          Thầy khai Ðạo cực tánh chế chan,
          Nơi Nam phương Nhãn Tàng dĩ định.
          Các con nên thành tâm cung kỉnh,
          Chữ Tu Hành theo lịnh Thầy truyền.
          Hãy nhập Tâm vào bổn chi nguyên,
          Lời Thầy giảng Huyền Thiên ứng hiệp.

                                      HỰU :
          Ứng hiệp thành tâm học Ðạo Thầy,
          Lai nguyên bổn gốc kết Ðông Tây.
          Tam gia hội hợp con luân chuyển,
          Nẻo đến tòa sen mở cửa Thầy.

                                      HỰU :
          Mở cửa Thầy chữ TU gắng học,
          Bổn ban sơ chí dốc linh nguyên.
          Thương con Thầy dạy phúc duyên,
Gắng mà tịnh định gieo truyền lời Cha.
          Con hãy tu hiệp tòa Kim Khuyết,
          Ứng diệu hòa bát tiết bốn mùa.
          Chuyện đời chẳng có hơn thua,
Cùng hay được mất phân bua với người.
          Con nhẫn nhục nụ cười nở mãi,
          Chí khoan hòa con hãy bình tâm.
          Nếu khi có mắc lỗi lầm,
Tự con sám hối âm thầm nội trong.
          Con biết Tánh thì không xao lãng,
          Ðã thấy Tâm ắt sáng Ðạo Thầy.
          Chớ đừng khoe mãi rằng hay !
Nhu hòa chẳng có bởi lai thói đời.
          Thầy thương con từng lời dạy dỗ,
          Khuyên các con ái ố không nên.
          Sân si tham hận phải quên,
Các con gắng diệt chớ nên để lòng !
          Còn lục dục nằm trong tư tưởng,
          Tánh ý phàm khó hưởng điển thiên.
          Ðã tu thì phải cần chuyên,
Chẳng nên giải đãi đảo điên Tâm lòng.
          Con chìm lắng huyền không chuyên Ðạo,
          Pháp luân thường lai đáo lại Cha.
          Hôm nay tác hợp một nhà,
Ngọc Kinh con mở, Bửu Tòa Thầy khêu.
          Diệt Tánh phàm con nêu ý chánh,
          Thấy mỵ tà con lánh mau mau.
          Thiền trong những lúc Tâm xao,
Ðịnh trong những lúc con đau khổ nhiều.
          Càng đại định càng siêu ý chí,
          Càng tham thiền hườn khí diệu thanh.
          Con tu cố gắng trọn lành,
Thầy ban Thiên điển Trời xanh hóa hoằng.
          Thôi bấy lời Thầy thăng hỡi trẻ,
          Tiếp Đàn sau Thầy hé cơ mầu.
          Cơ Trời dĩ định không lâu,
Phục Nguyên con gắng lai đầu đứng tên.
          Phục Nguyên con làm nên trang sử,
          Sử Càn Khôn đề chữ Phục Nguyên.
          Con ơi hãy gắng tròn duyên !
Lời Thầy ban trẻ nhủ khuyên tu hành.

          Thôi Thầy thăng…























      Ngọ thời, ngày 01 tháng 01 niên Mậu Thìn

       THẦY DẠY THƯỜNG TỊNH ÐỊNH (#9)
                               ---------------------

                                      THI :
          BẠCH sắc hào quang tỏa khắp vùng.
          HẠC reo thủ lễ tiếp HUYỀN KHUNG.
          ÐỒNG Tâm định Tánh hòa thiên điển,
          TỬ tục qui y cứu thế chung.

          BẠCH HẠC ĐỒNG TỬ. Mô Phật ! Xin chào pháp đàn !

P.NGUYÊN : Mô Phật ! Kỉnh lễ Bạch Hạc Ðồng Tử.

BẠCH HẠC : Bạch Hạc Ðồng Tử có nhiệm vụ báo đàn trước Từ Phụ giáng lâm, Bạch Hạc xin lui để hộ đàn…

Tiếp điển :

                                      THI :
          HUYỀN vi ẩn mật lắm con ơi !
          KHUNG khuyết thành tâm rõ máy Trời.
          THƯỢNG phụ lâm trần toan giải nạn,
          ÐẾ truyền diệu pháp khắp muôn nơi.
          GIÁNG cho con biết ngày khai đạo,
          HẠ chữ đề thơ hãy nhớ lời.
          ÐÀN mở Siêu Hình cơ giáo hóa,
          TIỀN lai hậu sự chớ buông lơi !
          HUYỀN KHUNG THƯỢNG ĐẾ GIÁNG HẠ ĐÀN TIỀN.

                                      BÀI :
          Thầy hỷ con, thành tâm nghe dạy !
          Hãy y lời, Cha khải sau đây :
          Huỳnh gia khai Ðạo đủ đầy,
Rán thường tịnh định chuyển xoay pháp mầu.
          Luôn năng tịnh hoát sâu diệu lý,
          Và định nhiều trực chỉ hành thâm.
          Ðứng, đi, ăn, nói, ngồi, nằm.
Trụ vào chỗ yếu thậm thâm vi huyền.
          Con hãy khá tịnh yên thần thất,
          Ðừng buông lơi mà mất điển linh !
          Càn Khôn vũ trụ xoay hình,
Cha đây lừa lọc nguyên sinh trở về.
          Gắng gắng tu giải mê đau khổ,
          Cố, cố, trau đoạn chỗ tử sanh.
          Khai thông yếu mạch đành rành,
Diệt trừ cái gốc bổn sanh nơi lòng.
          Thương cho trẻ vì không yên dạ,
          Hằng ngẫm suy tất cả độ đời !
          Nhọc thân lao trí nào ngơi,
Nên nay Thầy giáng khuyên lời thành tâm.
          Ðạo là gốc uyên thâm con biết,
          Khí Hạo Nhiên bất diệt vô sanh.
          Cũng trong nguyên lý ngũ hành,
Do Thầy phóng họa mà thành đó con.
          Thầy tác tạo trường tồn khắp chỗ,
          Khí âm dương điều độ quấn nhau.
          Các con đồng hóa thai bào,
Là do một gốc một màu vô vi.
          Có hữu thể con tri con rõ !
          Có xúc thời là có giận hờn.
          Kèm theo cảm giác lòng con,
Tức là sự biết ăn mòn trí thơ.
          Theo chuỗi đời trược nhơ nhiễm mãi,
          Sống nơi trần con phải lộn quanh.
          Mưu sinh nghiệp kế tạo thành,
Gia đình thê tử là gành khổ a !
          Bị trói buộc trong nhà sanh tử,
          Mãi đắm mê trêu nhử đêm ngày.
          Ái ân yêu mến cuồng say,
Chơn linh sa đọa nhạt phai dần dần.
          Bởi cho nên Thức Thần mờ ám,
          Khó về Thầy thọ cảm quyền năng.
          Con thường giục giã bám trần,
Chạy theo bóng huyễn không cần cái chơn.
          Vì cái chơn các con không thấy,
          Vì cái chơn chẳng lấy chẳng gìn.
          Cái chơn đâu được mắt nhìn,
Nên con giải đãi tâm mình bãi buôi.

          Phải không này con, Thiên Phục Nguyên ?

P.NGUYÊN : Bạch Ðại Từ Phụ, đúng vậy !

THẦY :
          Con chỉ thích mua vui chốc lát,
          Nuôi sự buồn tan nát đêm ngày.
          Vì con biết một chẳng hai,
Trí khờ đâu thấy CAO ÐÀI tá danh.
          Thầy đến trẻ mắt xanh chẳng ngó,
          Thầy vuốt đầu con có thấy đâu ?
          Cho nên tu đấy cơ cầu,
Ngày tàn tháng lụn não sầu chưa vơi.
          Thầy đã dạy tìm nơi thanh tịnh,
          Hãy ẩn tu đừng tính chuyện đời !
          Chuyện đời cứ mãi dần dời,
Các con chớ nhiễm tâm thời phóng luôn.
          Nay Thầy giảng vào khuôn tạo hóa,
          Gắng mở tâm bỏ giả về chơn.
          Trưởng sanh Tam Bửu bảo tồn,
Năng nuôi sự sống linh hồn sơ khai.
          Các con ơi ! Ngày dài đâu thấy,
          Thấy ngày tàn Thầy rải điển linh.
          Trong cơ mạt pháp siêu hình,
Do Thầy xoay chuyển Tứ Linh quay về.

          Này con Thiên Phục Nguyên ! Hãy gắng ghi nhớ lời Thầy dạy !

P.NGUYÊN : Bạch Thầy, con vâng !

THẦY :
                                      THI :
          Rồng nằm Phụng múa Hạc chầu reo,
          Rùa mãi co đầu chẳng biết đeo.
          Hổ chuyển luân xoay điều khá nhớ,
          Tam gia “Tứ Tổ” phá sườn đèo.

                                      HỰU :
          Phá sườn đèo giữ trong Tứ Tổ,
          Thầy chuyển xoay đã lộ máy huyền.
          Gà thường vang tiếng mái hiên,
Gáy o dậy sớm người hiền ra tay !
          Ngựa không chạy đường dài sức yếu,
          Dê đã nằm bí hiểm sườn non.
          Con ơi ! Máy Tạo xoay tròn,
Khó mà lọt đặng Bàng Môn khổ sầu !
          Vì các con tạo bao ác báo,
          Cơ sảy sàng rốt ráo chọn người.
          Trẻ ơi ! Hãy rán cố bươi,
Tìm câu đạo lý Cha Trời xiển dương.
          Sắp đến đây đoạn trường chuyển biến,
          Vì chống kình đường tiến nẻo lui.
          Cái cơ khinh khí rối nùi,
Làm sao mà lánh vào chui hang gầm ?
          Do máy Trời phóng tầm lộ liễu,
          Nay giáng Đàn, Thầy biểu con tu.
          Nếu mai trong cảnh mịt mù,
Niệm câu đạo pháp Thần du độ hồn.
          Kẻo không thôi các con xơ xác,
          Khó bảo tồn tan nát thân hình.
          Năm châu lục quốc chiến chinh,
Há mong tránh khỏi điêu linh thảm nàn.
          Biển sóng xô cuốn tràn nhân loại,
          Núi tan tành, bốn cõi khiếp kinh.
          Thầy cho ác báo hiện hình,
Ðể mà nuốt xác trăm nghìn thê lương.
          Giết những kẻ khôn lường xảo quyệt,
          Giết con khờ chẳng biết tâm tu.
          Cho cơ sát phạt bấy chừ,
Do tay Thầy khiến xuống từ Ngọc Hư.
          Rồi xáo trộn rối nhừ đau khổ,
          Chiến tranh nhiều khó độ trần gian.
          Tự con thúc giục làm càn,
Tự con sát phạt rồi mang thảm sầu !
          Thầy đã khuyên từ đầu tu học,
          Gắng nghe Thầy truyền dốc chơn kinh.
          Ðể cho Thầy được phỉ tình,
Không nghe nay chịu thảm hình đó thôi !
          Ôi ! Nào biết cuốn trôi dòng nước,
          Sấm nổ vang sau trước hãi hồn !
          Nắng mưa sét đánh dập dồn,
Nào đâu chạy thoát Càn Khôn của Thầy !
          Vì giăng lưới đủ đầy oai lực,
          Võng Thiên La Thầy bức con vào.
          Nếu con học đạo rèn trau,
Thành tâm khẩn nguyện Thầy nào bỏ đâu !
          Vì các con cứng đầu cứng cổ,
          Khó ra lời dạy dỗ hoài hoài.
          Cho nên Thầy khiến tặc loài,
Nhiễu nhương trần cảnh ngày mai điêu sầu.
          Gìn phận tu con cầu Ðại Ðạo,
          Phải hòa mình dìu bảo nhân sinh.
          Ôn hòa lời nói của mình,
Khiêm hòa từ tốn người nhìn mến thương.
          Thầy hằng dạy vô thường con hỡi !
          Cái xác trần khó nỗi đặng lâu.
          Sống trong biển trược thành sầu,
Mất còn còn mất biết đâu không chừng.
          Khi đã tu chớ mừng thái quá,
          Không giận buồn mô tả mông lung.
          Chí tu thì phải đại hùng,
Chí tu gắng quyết vẫy vùng biển mê.
          Con chìu lòn đặng về Bạch Ngọc,
          Hạnh hạ

No comments:

Post a Comment