CẨM NANG ĐẠO PHÁP
CAO-ĐÀI ĐẠI-ĐẠO CẨM NANG ĐẠO PHÁP CHIẾU-MINH TAM-THANH VÔ -VI Ngày rằm tháng Giêng năm Đinh Mão ( 12.2.1987) CAO-ĐÀI TIÊN ÔNG - Ngô Tiên Ông Thầy các con. Thầy mừng các con nam, nữ kim đàn. Tiết Thượng Nguơn Đinh Mão Thầy giá ngự Đàn tiền chứng lòng thiền của các con phụng hiến lễ cùng gia ân hóa Đạo cho các con tu hành minh mẫn, phát huệ tâm linh KHƯƠNG đem tập Cẩm Nang để trên bàn cơ cho Thầy phê ..Xong..... THẦY ban ơn cho phổ biến hạn chế trong nội Đạo. Chỉ dành cho những đệ tử đã thọ pháp. THẦY chứng lòng thành và chấm công cho các con. .......Đàn nay THẦY ban ơn cho Ngộ Minh giáng bút. Vậy các con tiếp cầu. THẦY thượng ỷ. Thăng
SỰ TƯƠNG QUAN GIỮA
CÔNG TRUYỀN VÀ TÂM PHÁP Ðàn tại chi hội Phước Thiện của Hội Thánh Truyền Giáo (Ðà Nẵng). Ngày 04-07 Quí Mão - 1963 (năm Ðại Ðạo 38).
B ần Ðạo miễn lễ Chư hiền an tọa nghe.
T ừ ngày Thầy thiết lập Cơ Ðạo ở thế gian này, trải qua nhiều thời kỳ để tận cứu chúng sanh, đã dùng nhiều pháp môn, phương tiện nhưng do tay phàm canh cải làm thất lạc Chơn Truyền mà con đường về với Thầy bị bít, không phương thoát tục nên Ðạo thì nhiều, Tôn giáo cũng không ít nhưng con đường siêu sanh liễu tử bị ngăn ngại nên tu thì nhiều mà đắc ngộ lại ít, cũng như Ðạo Phật là một Tôn giáo rất siêu việt thâm diệu, khã dĩ đưa người siêu phàm nhập Thánh, nhưng từ ngày Phật Tổ truyền ban Ðạo Pháp cho Ca Diếp xuống đến Huệ Năng thì không còn có người đủ căn cơ đức độ để thọ truyền Chánh Pháp được nữa nên Pháp nhiệm không còn truyền lại, mà đã thất lạc Chơn Truyền rồi thì chúng ta nương đâu mà tu luyện để thoát vòng luân hồi sanh tử? Vì lòng từ bi vô lượng của Thầy, thương xót đám sanh linh ở cõi trần này đương lặn hụp nơi biển trầm luân mà hạ mình giáng thế dùng Pháp môn cơ bút để rao truyền Chánh Ðạo kỳ ba này, nguyện tận cứu chúng sanh. Con đường cứu độ của Thầy có nhiều phương tiện tùy theo trình độ và căn cơ của chúng sanh mà dẫn dắt từ chỗ thấp đến cao cũng như ông Thầy dạy học trò từ lớp này đến lớp khác. Giữa cõi đời mạt kiếp nầy, loài người đắm say theo đà vật chất nên Thầy lập Ðạo trước nhất dùng thanh âm sắc tướng để tùy theo sự ưa thích của người mà dẫn dắt từ chỗ giả đến chỗ chơn, cũng như cha mẹ dùng bánh kẹo để dỗ con đi học, mục đích cũng mong cho con mau thành đạt, chớ Ðạo đâu ở nơi thanh sắc mà thành. Ðó chẳng qua là thứ giả tạm mà thôi. Cái ngày Ðạo đã trưởng thành thì Thầy sẽ dùng một con đường chân thật là cơ Tâm Pháp Bí Truyền để cho người nương theo đấy mà tu luyện, cũng như bộ chìa khóa mở cửa mà vào Bạch Ngọc Kinh, người nào không có nó thì phải chịu đứng ngoài, không có cách gì mà vào được. Kẻ Thiên phong chức sắc được Thầy ban trao là để nương theo đấy mà lập công đặng trừ những điều tội lỗi mà tiền kiếp đã gây, chứ có phải lấy đó mà gọi là một thứ quyền tước để rồi Ðắc Ðạo đâu! Ngày xưa Lương Võ Ðế lập được 72 ngôi chùa và làm không biết bao nhiêu phước đức về việc bố thí cho chúng sanh, khi gặp Ðạt Ma, hỏi có công đức như thế nào? Ðạt Ma trả lời: "Không có công đức chi cả, vì đó là pháp hữu lậu mà đã hữu lậu thì chỉ hưởng phước thế gian mà thôi, còn công đức thì cốt ở sự tu tâm luyện tánh. Có tu tâm luyện tánh thì vô minh, phiền não căn trần mới dứt sạch, tự tánh mới dứt sạch, tự tánh mới tỏ sáng mà hiệp cùng bản thể của Vũ trụ, đắc thành quả vị Phật Tiên". Chứng minh lời Phật đã dạy cho Tu Bồ Ðề trong kinh Kim Cang rằng: "Nếu có chúng sanh lấy của Thất bửu đầy cả Tam Thiên, Ðại Thiên thế giới mà bố thí, so với chúng sanh có người thọ trì "Tứ cú kệ thì công đức kia cũng không bằng người tu thanh tịnh." Một điều chứng minh rất quan hệ làm cho ta không thể tưởng nghĩ được là lời Phật đã nói: "Nếu có người có công độ được muôn ngàn vạn ức La Hán, Thanh Văn cũng không bằng người tu giới Ðại Thừa thanh tịnh năm mười phút". Vì La Hán, Thanh Văn còn ở bậc Tiểu Thừa mà người đã tu lên bậc Ðại Thừa của Bồ Tát thì công đức cao lớn vô cùng. Bởi vậy cho nên Thầy buộc những Chức sắc cấp bậc Hội Thánh từ Giáo Hữu trở lên phải tu theo Thượng Thừa mà Thượng Thừa là giới tu của Bồ Tát trong Ðạo Phật... Bồ Tát đã dứt được vô minh phiền não: tham, sân, si, mạn, không còn ngã nhơn, chúng sanh thọ giả thân, khẩu, ý đã hoàn toàn thanh tịnh. Họ đã hằng phát nguyện đem thân để hóa độ tất cả chúng sanh, nếu chúng sanh không thành Phật thì họ cũng nguyện không thành, luôn luôn giữ lòng từ bi hỷ xả. Người đứng ra nhận lấy quyền năng sứ mạng của Thầy, mang danh là Chức sắc của Hội Thánh thì phải có đức độ như thế nào? Phải tu giới hạnh làm sao? Nếu còn sân si, danh lợi, thị phi thì có khác gì chúng sanh đâu. Mà đã chúng sanh thì làm sao có thể cứu độ được chúng sanh? Khác nào kẻ đui dẫn người mù thì làm sao mà sáng được? Bây giờ Chư Hiền nơi đây nên bình tĩnh, sáng suốt mà nhật xét. Người thế nào xứng đáng là bậc Hướng Ðạo, là người của Hội Thánh? Cái giá được tôn trọng là ở chỗ nào? Ở nơi danh dự ư? Ta nương với người có quyền thế có thể về cùng Thầy chăng? Hay là ta nương với Ðạo Pháp, lo tu luyện để cho tâm mình được trong sáng đặng hòa hiệp cùng Thầy? Cái gì nên theo? Cái gì nên bỏ? Con người hiểu được cái Ðạo vô vi thanh tịnh thì đem cả vật báu nhiều gấp trăm ngàn thế giới này mà cho mình bảo phải đổi cái Ðạo thì cũng không thèm đổi. Vì dù cho của báu có nhiều nhưng đó là vật hữu lậu, bất quá ta chỉ được hưởng một thời mà thôi. Chớ cái Ðạo mà ta tu đắc ngộ được toại hưởng đời đời bất sanh, bất diệt. Nếu của thế gian này là quí thì Ðức Thích Ca không lìa ngôi mà bỏ đi tu chịu bao sự khổ hạnh! Cũng vì lòng từ bi thương chúng sanh trong vòng bát khổ, nguyện tu thành Phật quả để đủ oai đức cứu độ chúng sanh. Tất Ðạt Ða đã hiện thân là Bồ Tát, thấy cảnh sanh, lão, bệnh, tử mà chưa đủ đức độ để cứu mà phải tu cho đến ngày đắc quả vô thượng chánh đẳng, chánh giác rồi mới đi độ người. Thế mà còn có kẻ toan mưu giết hại Phật. Bây giờ ta thân tâm còn đen tối, qui giới chưa tinh thông mà dám lãnh trách nhiệm cứu thế, độ nhân! Ôi! Làm một việc quá trái ngược với Ðạo như thế khác nào mù xua đuổi tối thì làm sao tối kia hóa ra sáng được? Ngày xưa Ðạt Ma đã thành một vị Tổ Sư từ Ấn Ðộ sang Trung Hoa để truyền Ðạo đã hiện thân Bồ Tát. Khi đầu đem Ðạo Pháp truyền bá cho người, người không nghe mà phải lên núi xây mặt vào vách đá 9 năm để thật thanh tịnh và hoàn toàn giác ngộ rồi mới đi độ người. Bây giờ Chư hiền có mặt nơi đây cũng như người ở nhà đã được Thầy ban cho một trọng trách Ðầu Họ cũng như Chư chức sắc, chức việc một quyền pháp thiêng liêng để thay Trời mà dìu độ sanh linh, nếu không tròn sứ mệnh thì rất đắc tội cùng Thầy mà cũng mất phần cứu độ. Bần đạo biết cơ Ðạo Trung Hưng phải trải qua một cuộc cảo chọn để phân phàm, chọn Thánh nên Lão đã trao Ðạo phục và gởi gấm tín đồ cho trọn quyền chăn giữ thì còn ngần ngại gì, lo sợ gì mà không trổi dậy đem cái sức bình sanh ra mà đảm đương trọng nhiệm? Hay Chư hiền sợ phàm hơn sợ Lão chăng? Sao không sáng suốt để nhận lấy công việc Ðạo? Hay là lòng còn ưng màu sắc thế gian, quyền hành nhân sự? Sao Chư hiền không nghĩ rằng ta lãnh sứ mạng Thầy để làm gì? Ta tu đây để mong hưởng quyền pháp của thế gian hay tu để mong ngày được về cùng Thầy an vui với Bồng lai tịnh cảnh? Giữa lúc Cơ đạo Trung Hưng bị tan rã, quyền pháp không còn linh. Quyền Pháp ấy đã về tay người Ðầu Họ. Người Ðầu Họ đã được Trời ban trao trọn quyền hành Ðạo, trị Ðạo Chư hiền cố gắng tu luyện lấy thân tâm để xứng đáng một người anh trong Họ Ðạo. Bây giờ chỉ có con đường tu tâm luyện tánh mới có thể cứu khổ sanh linh giữa cõi đời mạt Pháp, ma cường. Nhân sanh chỉ còn đòi hỏi sự cứu vớt cho họ bằng cái đức độ của người Chơn tu. Một người Chơn tu đắc đạo có thể gánh vác tai nạn cho một nước hay một xứ sở, không cần phải học nhiều, nói giỏi, chỉ cần ở người có lòng thanh tịnh một phút cầu nguyện, van vái đều tiêu. Ngày xưa các bậc Thánh nhân trị đời không cần nói nhiều, làm giỏi mà cốt ở thịnh đức mà thôi! Nên Lão đã nói "Thánh nhân xử vô vi chi sự, hành bất ngôn chi giáọ" Lại nói: "Thức giả Ðạo chi họa ngu chi thủy". Người có học thức cũng là họa của Ðạo, nếu đem sử dụng cái trí thức làm lợi khí hay mưu mẹo để lừa gạt người, thì trí thức là đầu của sự ngu dốt. Ngày xưa A Nan tu một lần với Phật chỉ chuyên lo phần nói cho nhiều, nhớ cho giỏi. Khi Phật thành rồi mà A Nan còn là Thinh Văn khóc lóc van xin nhờ Phật cứu độ, sau mới được chứng quả La Hán và làm Tổ thứ hai. Còn Huệ Năng không biết một chữ khi gặp Ngũ Tổ, phải xin ngủ nhờ với tăng chúng trong chùa, chịu cực khổ, chỉ biết giã gạo nấu ăn thời gian không được một năm mà được thọ truyền Y Bát. Xem như thế Ðạo không cốt ở người học giỏi, nói hay mà kém phần Ðạo Ðức thì hóa ra xảo ngôn lịnh sắc. Lão nhận thấy một số Ðầu Họ và một số Chức sắc, Chức việc đã có thiện duyên với nền Ðạo Pháp. Trải qua một cơn thử thách để phân biệt quặng vàng. Ngày nay đã rõ thứ nào là quặng, thứ nào vàng. Thứ nào là vùng mà đã quặng, thứ nào là vàng, mà đã là quặng thì cũng khó thành vàng, mà đã vàng thì cũng không bao giờ thành ra quặng được. Hễ người nào có thiện duyên với nền Chánh Pháp thì dầu sớm hay muộn cũng được đắc truyền. Không có thiện duyên với nền Chánh Pháp thì không bao giờ nghe được lời nói của Chánh Pháp phát tâm ưa muốn, thì đã được một phần nửa của công việc đắc độ rồi đó. Cái công đức độ được một người tu Thượng Thừa bằng vạn ức người tu Nhơn Ðạo. Một phút thanh tịnh hơn một kiếp làm phước ở thế gian. Ðó là số bí quyết để cho Chư hiền noi theo mà hành đạo sao cho cao đúng với con đường Ðạo Pháp để khỏi sai lầm. Bây giờ Chư hiền hãy nương theo mối dây Ðạo Pháp mà tu hành để dẫn dắt cho chúng sanh dưới quyền pháp của mình, cùng theo một mạch sống. Ðược như thế thì công đức vô lượng, vô biên, không vì quyền tước hữu lậu mà lãng xao công việc tu hành, là con đường tận cứu.
Ðức TIẾP VĂN PHÁP QUÂN giáng tại Hội Thánh Truyền Giáo:
Bần đạo chào Chư Thiên ân, Ðạo tâm nam nữ đẳng đẳng an chỉnh nghe dạy:
Hôm nay ngày viên tịch của Ngô Cao Tiên, Bần đạo đến cùng Chư Hiền chung mừng NGƯỜI trọn nền Quyền Pháp.
Ngài viên tịch để lại cho ta một vài kỷ niệm: NGƯỜI vì đời mà đến, NGƯỜI chẳng dùng Pháp môn hữu vi đẻo gọt cho méo nên tròn, mà NGƯỜI dùng tâm thanh tịnh để hiện thân lành mạnh mà hóa muôn đời nên chẳng nói bằng lời mà dạy người bằng nét thanh cao, bằng thân giáo. NGƯỜI đi về còn lưu lại cho những dấu vết làm cơ chỉ cho đời con đường vô vi mỗi ngày thêm rộng lớn. Kỷ niệm NGƯỜI không phải hoa thơm quả ngọt, sáp đốt hương xông mà phải: Học NGƯỜI ở chỗ nết na, lời hay lẽ phải, Học NGƯỜI Ðạo thờ kính mẹ trọn chữ hiếu thân, Học NGƯỜI đối đãi cùng người khiêm hòa rộng lượng, Học NGƯỜI biết xử sự quên thân vì đạo, ăn ở thanh liêm, Học NGƯỜI chẳng quí lợi danh, ham đường giải thoát, Học NGƯỜI tu không nản chí, không đối đầu kẻ nghịch, cũng không oán hờn mà còn giúp đỡ... Vậy kỷ niệm NGƯỜI ta phải theo NGƯỜI ở chỗ Nhứt Tâm, Nhứt Trần Bất Nhiễm, Nhứt Tâm Hành Ðạo để được như NGƯỜI. Nếu bằng không noi gương sáng, học chí cao thì đừng lạy quỳ cho mỏi gối mà bị máng cái tiếng siểm nịnh a tùng! Vậy, ngày này đến là để mừng NGƯỜI một giai đoạn thành công xây nên nền móng sơ bộ của nền Tân Giáo Pháp hầu sau nầy Thầy đặt cái dinh điện lâu dài trên đó để làm nơi Quyền Pháp chở che cho bốn biển lâu dài, cho chúng sanh trở về hiệp một cùng Trời lấp xong bể khổ luân hồi sanh tử. Các hiền ôi! Các Hiền có tin được Quyền Pháp Cao Ðài có thể làm cho bốn biển an bình, cho loài người sống còn bằng tự do, chết về nơi Cửu Phẩm không? Chắc chắn còn phân vân, có khi tin, có khi ngờ vực. Ngày tận thế đã khai màn, đâu đâu cũng lấy máu người mà bôi cờ lên đường tiêu diệt, cờ nào máu cũng thắm, đó đây rợp trời, bóng cờ xôn xao phất phới, xương nhân loại chất gần bằng núi, máu nhân loại xé đất thành sông! Quyền Pháp nào ngăn, ai bảo ai đừng giết hại. Súng oai hùng đã nổ khạc lên tận chín từng trời làm cho ngôi Thủy Tinh gần muốn rớt, tiếng vang chát chúa trái đất sắp nứt làm hai, lửa tinh cầu sắp khạc ra thiêu đốt bất cứ vật gì trên mặt đất! Thời cuộc chiến tranh sẽ diễn ra một cách ác liệt vô cùng, làm gì có bốn biển Ðại Ðồng, làm gì xong cho chúng sanh an toàn trong Quyền pháp Cao Ðài, chưa thấy pháp gì lạ, thuật gì hay, người Giáo Sĩ Thiên ân cũng trong đám bình dân dốt nát, còn huyền cơ diệu bút thì đường lối mông lung, nói ngược, nói xuôi, nói chuyện tầm ruồng mê tín thì lấy gì dám bảo đảm đó là mầm sống, chồi sinh! Hàng ngũ nội tình rối như đám tơ vò, không người lãnh đạo thì cơ tận độ dựa vào đâu để gọi là hàng phục Trung Hưng? Chắc lòng người cũng không dám không tin mà cũng không dám tin cho quả quyết. Nhưng nên nhớ rằng: "Quyền năng Tạo Hóa nhích tay thì muôn việc có khó gì đâu..." Ðã hứa tái tạo, đã nói bảo tồn, nhưng tái tạo phải làm sao đổi dữ ra lành mà sự bảo tồn phải phân phàm chọn Thánh. Những việc đã hiện ra và sắp hiện ra, tuy thấy bởi người này người nọ, hoặc nước đó nước kia, hoặc thiên tai hủy lạo, hoặc Cửu kiếp ma thân, nhưng cũng bởi bàn tay của Thầy sắp đặt cho chúng sanh hoàn tất số căn, nếu kẻ ác lại càng ác thêm để ác lai, ác báo mà tự giải quyết mạng người. Còn kẻ lành gặp lành thì lành càng nức nở. Nếu gặp ác thì nhờ ác mà đẻo gọt cho thân phận thêm lành. Nhờ đó cân Thiên luật mới thưởng phạt một cách công bình, mới mở màn cho Tân kỷ nguyên. Nên Ðại Ðạo nếu không loạn thì lấy gìkhử ám hồi mình, nếu chẳng thiệt, chẳng hư thì biết ai độn căn bi trí? Vì vậy mà còn lừa lọc trong chánh có tà, việc sắp lại Quyền Pháp phải để cho chương trình được phân chia, việc làm của mỗi người, mỗi nơi không hề biết được. Nếu dựng đời lập Ðạo mà dùng huyền diệu thì tương lai nhân loại nương đâu hưởng cảnh thái hòa? Nếu người đắc Ðạo mà không công, không hạnh làm sao ngồi được ghế Thiên triều? Mà đắc Ðạo do ở ma thuật nó sợ, nó tu đâu phải tu bằng giác ngộ khác nào trái xanh dầu có ép nó cũng chín không ra gì! Vì vậy mà phải dùng thiệt, dùng hư để cho người có phước có phần được cơ lập thân độ thế. Công cuộc khai thông Ðại Ðạo Thầy khai trọn cho loài người để chứng minh lời Thầy: "Mượn thế mà toan phương giác thế." Thầy chỉ hướng đạo đứng trên điều khiển chương trình, còn việc thực chứng, thực tu, thành công, thành sự là do tại người lo liệu mà thi công quả trong hội này. Thánh không phải ở trên Trời rớt xuống hay ở dưới đất nứt lên mà Thánh ở nơi người biết tu, biết phương môn thì khó gì làm Thánh không được. Các hiền nghĩ coi: Luyện diên, luyện hống mà thành, song chì cứ cho chảy xuống lọt ra, còn châu sa thì cứ bay lên xông tán thì làm sao thành được? Phần dưới dưới xuống, phần trên trên lên, hai đường không gặp thì vạn kiếp khó thành! Phải chi ai cũng đem tinh về ngược cho tinh bổ não thì tinh trở lại Tiên Thiên, đem lửa ở lòng thổi xuống cho kim đơn bốc về thì làm gì có bịnh, còn làm gì phải chịu u mê, còn làm gì không thông cơ mầu nhiệm? Vì vậy muốn nên các hiền phải ăn ở hiền lành, muốn nên Thánh thì phải kềm chế tịnh thần, luyện Tam bảo hoàn châu thì minh tâm kiến tánh. Song bây giờ nói luyện, nói tu thì nhiều người chán ghét, ngồi không quên hết bổn phận làm người mà họ phải chạy đó, chạy đây, giúp bằng lời hay bằng tiền, bằng tình cho đó mới là trúng Ðạo. Song cũng không nên chê vội khen bừa. Nếu Nhơn Ðạo không vậy thì hỏi chớ còn làm gì? Mà Thiên Ðạo không ngồi yên lặng thì làm sao đồng nhất cùng vô vi mà khám phá cơ Trời đất? Nên ta cũng hoan hỷ chớ vội chê khen, mỗi số, mỗi phần, loại nào ra loại nấy mà cũng bàn tay của Thượng Ðế đã phân công, chia việc, rồi một ngày qui hiệp làm một mà thôi, kẻ đi trước, người đi sau, kẻ ở trong, người ở ngoài, chia nhau mà làm việc, đừng ghét ganh, đừng chia rẻ, đừng tán dương Ðạo Pháp mình cao, đừng bàn quyết việc người là trái, chi chi cũng có Thầy trong đó, đó với đây cũng một Ðạo, một Thầy, đừng vội quên lời thề: "Hiệp cùng chư môn đệ gìn luật lệ Cao Ðài." Mà môn đệ là tình đồng đạo, luật lệ là tình thương lẽ sống, sự thực dung hòa. Các hiền nếu thực lòng tu phải cẩn ngôn, cẩn hạnh. Về việc thời sự mà các hiền đương lo, lo là một điều có công mà cũng một điều có tội. Lo vì thương cơ xáo trộn tiêu diệt hết loài người, bởi đó mà phát lòng yêu thương tìm phương giải cứu thì sự lo như vậy là trưởng dưỡng lòng nhân mà lo sợ mình bị hại, vợ con mình bị nguy, nhà cửa mình bị đốt, của cải mình bị cướp để ra phiền não làm cho tâm trí mờ ám hẹp chật không hay, song cứ tu đi, có va chạm đến thân hay sự nghiệp là do một oan trái gì đó để trả, để vay, chứ đủ sạch rồi đổ cho ma chướng nào dám xâm lăng, dầu có còn nợ xưa mà mình biết đem tâm thanh tịnh để phá chướng vô minh thì nghiệp oan cũng tiêu như sương dưới ánh mặt trời nên Bần đạo khuyên: Nếu Ðạo hữu có một Ðức Tin là có một sự liên lạc cùng vô hình, có một Pháp môn là có Chư Thiên Hộ Pháp luôn luôn bảo vệ sống yên như bàn thạch. Nếu làm thử thì thấy lời Bần đạo không sai. Nếu thật có tai họa xâm lấn thì cũng có Chư Thần giải vây, sợ có Ðức Tin yếu ớt, Pháp Ðạo còn lờ mờ mà Chư Thiên dang xa, ma quỉ gần gũi mà cơ mạt kiếp Thiên oai cứ nhắm vào phần âm mà tận diệt. Vì vậy mà tu cần sống trong buổi nầy phải luyện khí tiên để tránh cơ hủy hoại. Bần đạo cầu nguyện để sớm thành công mà cũng để Chư Thiên ân hoàn nguyện. Bần đạo hoan hỷ hộ trì. Có Thầy giá lâm thành tâm tiếp rước. Bần đạo ban ân. TIẾP ÐIỂN:
CAO ÐÀI TIÊN ÔNG NGÔ TIÊN ÔNG
Thầy các con, Thầy mừng các con nam nữ kim đàn.
Tiết Thượng Ngươn Ðinh Mão, Thầy giá ngự Ðàn tiền chứng lòng thiền của các con phụng hiến lễ cùng gia ân hóa đạo cho các con tu hành minh mẫn phát huệ tâm linh... Khương đem tập Cẩm Nang để trên bàn cơ cho Thầy phê... Xong. Thầy ban ơn cho phổ biến hạn chế trong nội đạo, chỉ dành cho những đệ tử đã Thọ Pháp. Thầy chứng lòng thành và chấm công cho con. Ðàn nay Thầy ban ơn cho NGÔ MINH giáng bút. Vậy các con tiếp cầu, Thầy Thượng ý. Thăng.
1. ÐẠO ÐÃ CÓ
TỪ THUỞ NÀO? ... Cười, cười... Các con thường nói Ðạo là cao siêu huyền diệu tuyệt luân. Vậy các con có biết Ðạo đã có từ thuở nào không? Khương bạch: Bạch Thầy, Ðạo đã có từ thuở tạo Thiên lập Ðịa. Thầy phê: Khả tri. Thôi để Thầy giải dụ cho các con hiểu: Ðạo đã có từ đời vô thỉ. Cười, cười... Vậy Ðạo vô thỉ mà cũng vô chung phải chăng các con? Ðạo rất cao siêu chỉ ư huyền bí, toàn năng cơ mầu nhiệm vô tận, vô cùng thống nhất hành tàng Thiên cơ mà trí phàm dầu sáng suốt tới đâu cũng không thấu triệt đặng. Ðạo sản tạo nên Trời đất. Vậy Trời đất còn nhỏ hơn Ðạo và phải chịu dưới quyền hành của lẽ Ðạo. Cái Bí Pháp Chơn truyền mà Thầy trao cho các con tu luyện đặng thoát kiếp khổ trầm luân mà hồi căn phục vị cũng qui thuộc lý Ðạo đó các con.
(Long Hoa 16-06 Quí Hợi, 24-07-1983)
******
... Ta tu n ơi Bạch Vân Ðộng,
Rừng Hắc Thảo Lâm, Ta tự danh Ðại Ðạo Tiên Ông, thường Ta vân du bốn
biển, trên có nẻo thông động Chư Tiên, dưới có đường đi Ðịa Phủ, từ ải
chí đèo, bao nhiêu là thanh thú.
Ðại Ðạo Tiên Ông có từ lúc chưa lập nên Trời Ðất, Ðại Ðạo Tiên Ông gây dựng cả muôn loài, sau mới có chư vị Phật Tiên Thánh Thần v.v... Ðại Ðạo Tiên Ông xưng là Tiên Ông hầu chuyển cơ dạy đạo...
(Phú Lâm 08-09 Ðinh Mão, 10-10-1927)
*******
2. ÐẠO LÀ GÌ?
Ðạo là hư vô chi khí. Ðạo rất mầu
nhiệm, sâu kín cao siêu. Trước khi chưa có Trời đất đã có Ðạo. Vậy Ðạo
đã tạo dựng nên Càn Khôn vũ trụ, hóa sanh vạn vật muôn loài. Muôn loài
vạn vật phải thọ bẩm khí hư vô mà sanh hóa mãi mãi.
Ðạo Ấy Ai Làm Chủ? Hồng Quân Lão Tổ làm chủ nó, vì đã chuyển pháp luân mà sản tạo muôn loài. Ðạo sanh Trời Ðất, Trời Ðất cũng phải dưới quyền hành của lẽ Ðạo. Ðạo bền vững hoài, không bao giờ hư hoại được. Các con không nên giờ khắc nào xa nó: Còn nó thì sống, xa nó thì chết. Các con nghe. (Thánh Ngôn Hiệp Tuyển) ******
ÐỨC CHÍ TÔN NGỌC HOÀNG THƯỢNG ÐẾ luận chữ Ðạo...
Các con thành tâm nghinh Thái Thượng giải tiếp về chữ Ðạo. Thầy ban ơn các con. Thầy thăng.
Thầy mừng trong hàng đệ tử. (Ðức Thái Thượng luận tiếp chữ Ðạo)...
(Long Hoa 12-04 Nhâm Tuất, 05-05-1982)
Ðạo rất huyền vi mầu nhiệm tối
quí, tối trọng ấy là con đường huyền diệu tuyệt luân, đưa các con đến
tận mục tiêu tối thượng của cuộc hành trình gian truân nhứt trong kiếp
phàm cuối cùng của các con.
(Long Hoa 15-05 Nhâm Tuất, 05-07-1982)
Thời kỳ Hạ ngươn cũng cuối này,
nhơn loại và vật loại đều phải trải qua biết bao điều thống khổ! Nhưng
các con có căn có phước hơn chúng là biết hồi tâm hướng thiện, lập chí
tu hành đến ngày kết cuộc sẽ đặng Thầy độ về nơi thắng cảnh, thong thả
hồn linh.
Nhưng vậy, "Ngọc bất trát, bất thành khí", rất đổi ngọc là của quí để đời mà nếu chẳng có công giồi mài còn phải lu lờ vẻ ngọc! Ðạo Thầy là báu trên đời, đổi phàm ra Tiên Phật, nhưng phải lắm công phu dày công quả. C ác con khá hiểu: "Ðạo rất khó thành mà hễ thành rồi thì không hoại". (Long Hoa 15-05 Canh Thìn, 20-06-1940) PHỔ ÐỨC THIÊN QUÂN (Trần Minh Lục)
... Nay t ôi mới rõ lại: "Ðời là
một tấn tuồng mộng ảo, một giấc trường, muôn điều giả dối, lúc hợp, khi
tan, thoạt qua, thoạt mất. Thế thì giàu sang mà chi, buộc phải gây tạo
trái oan, một mai hơi thở dứt rồi thì linh hồn phải chịu dưới luật Thiên
điều, muôn đời chuyển kiếp lục đạo luân hồi.
Nay tôi rõ lại Ðạo Thầy là vô giá chi bửu, là đuốc tuệ soi lòng, cảnh tỉnh cho kẻ nguyên căn, là gươm linh để đoạn dứt những giây oan trái buộc ràng, là thuyền từ để đưa người thiện tánh, Chơn tâm về cõi Tiên đất Phật.
(Long Ẩn 13-02 Nhâm Ngọ, 29-03-1942)
Ðạo vô vi chí diệu chí linh, sáng rỡ như vầng nhựt rạng đông, như bóng nguyệt đêm rằm.
Người tu mà muốn đạt đặng Tạo Hóa chi cơ thì phải lập chí thành, cần tu, năng tịnh, làm ngơ việc thế, trực bế ngũ quan. Ðạo cao đem vào phế phủ, mới biết đặng chỗ huyền diệu của Ðạo mầu.
(Long Hoa 15-01 Ðinh Mão, 13-02-1957)
Ðạo Thầy là Vô Vi Chi Ðạo tối linh
tối hiển, nhưng cái lý vô vi ấy phải nương hiệp với hữu hình thì các
con mới mong Thành Ðạo: Cho nên người học Ðạo tu đơn khá phân minh hữu
với vô mới đặng, chớ dụng tâm niệm vô mà chẳng hành pháp hữu thì dầu có
dày công tu luyện cho đến lâm chung cũng chẳng siêu thoát. Còn dụng lẽ
hữu mà chẳng dụng lẽ vô thì tánh mạng nan tồn.
(Long Hoa 05-03 Bính Dần, 13-04-1986)
******
Thành! Thầy chứng lòng sở nguyện của con và mừng cho con quyết tâm tầm đến Thầy học Ðạo.
Con nên hiểu, Ðạo Thầy là diệu pháp vô vi tối thượng, con đường siêu phàm nhập Thánh, cải tục hườn Tiên.
(Long Hoa 15-01 Gi áp Tý, 06-02-1984)
******
... Ðạo Thầy rất quí báu, chảng phải ai cũng tìm đặng. Nếu các con chẳng phải đại căn, đại đức thì khó ngộ.
(Long Ẩn 02-06-1935) ******
Thầy đã giao mối Ðạo cho
các con. Ráng giữ lấy xem như vàng ngọc. Các con là một phái riêng của
Thầy, biết chỗ quí báu, khá phủi sạch lòng phàm, muôn việc có Thầy.
(Cần Ðước 23-11-1933)
******
Ðạo rất quí báu, vì con muốn đặng Ðạo thì con phải hy sinh một kiếp đời vui sướng tại trần. Không phải không rồi con đặng Ðạo.
(Long Hoa 13-11-1955)
****** Ðạo là quí! phải hội ân tứ mới gặp. (Cần Ðước 05-07-1933) *******
CAO ÐÀI THỊ NGÃ
... Ðại Ðạo bao quát Càn Khôn vũ trụ để độ người siêu thoát, biết chỗ tử lộ sanh môn, âm dương qui tụ. Vì vậy nên Thầy lập ra nhiều phái cốt để mượn hình thức mà chỉ dẫn tinh thần. Hễ con nào đúng bực nguyên nhân, xem hiểu lý mà tầm suy sang con đường trung tâm Chánh Ðạo, khỏi đi vòng hình thức sắc tướng âm thinh. Nhưng từ bước đó trở về nơi trung tâm Chánh Ðạo tuy chẳng xa nhưng phải bị khảo đảo, gian nan hiểm trở cũng bằng Thiên sơn vân thủy vậy.
(Thảo Lư 01-12 Ðinh Sửu, 1937)
******
Các con nên hiểu: "Ðời đến buổi khuynh nguy ly loạn", nên Thầy mới lập Ðạo để độ đời ra ngoài vòng cương tỏa.
Các con nhờ hồng phước gây tạo nhiều kiếp đã qua nên chi Thầy chuyển Ðạo tại Nam Bang để độ rỗi và che chở nỗi khổ cho các con. Ðời vì đó mà tránh đặng nỗi khổ chung, thì các con đã lập đặng đại công với đời. Ðời tuy chẳng rõ chứ Thầy vẫn ghi công.
... Thầy đã dạy các con
hiểu rằng: "Ðạo là tinh thần thì luôn luôn phải ảnh hưởng của đời là vật
chất, mà hiện nay đời đang lâm vấp cảnh thống khổ lầm than thì hầu hết
thiên hạ trên thế gian hoặc có Ðạo hay không tu đều phải chịu ảnh hưởng
của cuộc tang thương biến đổi. Mà riêng phần các con nhờ biết lánh dữ
làm lành, biết mộ Ðạo tưởng Thầy lo tu hành Chánh Pháp cho nên Thầy hóa
độ, chẳng đến đỗi lâm nguy như phần đông người thế tục.
Cơ Ðạo vô vi của Thầy có qui tắc chuẩn thằng. Vậy nếu Chư đệ tử ở mỗi nơi đều biết gìn giữ Pháp Chánh truyền, hành đúng điều qui thì cơ Ðạo sẽ đặng miên viễn trường tồn, khỏi bị rày chinh mai lệch, lạc chi sai tông!
(Tổ Ðình 18-05-1955)
******
... Thầy vì chúng sanh, vì
các con mới giáng trần lập Ðạo độ đời, dìu dắt các con về nơi căn xưa
vị cũ, hội hiệp cùng Thầy cùng quần Tiên Thánh Phật.
Vậy các con hãy để trọn đức tin nơi Thầy, vững chí yên tâm lo tu, sau có Thầy độ. Thầy hứa chẳng sai lời. Cuộc đời dầu biến cải, Ðạo Thầy vẫn tiến bộ như xưa chẳng hề thay đổi. Các con giữ y quy củ, ấy là trọn lời thệ nguyện với Thầy, Thầy chẳng bỏ nhưng mỗi con hãy ráng lo tu cho tròn phận sự.
(Long Ẩn 01-06 Canh Thìn, 05-07-1940)
******
Mừng chư Ðạo đệ, Ðạo muội.
... Cuộc thế vần xoay, cơ Trời biến đổi, chỉ có Ðạo Thầy chẳng đổi, không thay. Cứ giữ y Cựu Pháp tu hoài, lúc rảnh nợ trần thì trên có Ðức Cao Ðài chiếu độ.
(Long Ẩn 15-05 Tân Tỵ, 11-04-1941)
******
... Ðạo Thầy đã là Ðại Ðạo
gồm cả Tam giáo để đào tạo Phật Tiên Thánh thì dù có gặp phong ba vũ
bão cũng không hề hấn gì mà rồi càng ngày càng sáng rỡ thêm lên.
Thầy nắm máy Thiên cơ thì mọi việc do Thầy điều khiển đến đúng theo Thiên ý. Nhưng vì cơ Trời khó lậu, lại chưa đúng lúc, đúng kỳ nên những sự việc xảy ra, các con còn mắt phàm, xác tục tưởng là sái quấy, chẳng đúng lý. Nhưng lý của các con hiểu chỉ là lý của phàm nhân, thông minh có mức, hiểu biết có chừng, thì đâu có thể là đúng theo Thiên ý. Bởi vậy Thầy khuyên các con chớ quên rằng để làm tròn phận sự bảo tồn Chơn truyền Chánh pháp, giềng mối Ðạo Thầy và làm rạng danh Thầy, cao giá Ðạo để người đời kính phục ngưỡng triêm, biết nẻo chánh để tu hành, thì ngày nay các con chỉ có một công việc duy nhứt bất di, bất dịch là cố gắng lo tu. Tu ngày, tu đêm, đừng giờ phút nào xa rời cái Ðạo và trau sửa tánh lành cho tiêu mất tất cả tật xấu, để trở nên người chí thiện, chí chơn. Mọi sự đời đừng để nhiễm vào tâm và nhứt là gìn lòng đừng cho xao động, từ ngoại cảnh cho đến nội tâm chẳng một chút ý riêng nào cả. Ðặng như vậy, về phần các con đã vẹn tròn phận trẻ thảo, con hiền, tu hành đã được thành công mà không làm ngưng trệ cơ tiến hóa của Ðạo Thầy. Vì hành vi có thể sai lầm và hạnh đức còn thiếu sót của các con khiến cho kẻ thế mất tin tưởng nơi Ðạo Thầy. Ðây là Thầy giải rõ cho các con tận tường để khỏi làm điều sái quấy. Ở đời có nhiều việc người ta cho rằng sẽ thành tựu mỹ mãn vì đã suy cùng, nghĩ tận, xét nét kỹ lưỡng những điều lợi và hại, mà rốt lại thất bại bất ngờ. Các con nên hiểu.
... Các con nên biết Thầy
là Ðấng Toàn Năng cầm trọn quyền thưởng phạt mà vì lòng từ bi thương yêu
các con. Thầy hằng ân xá tội của các con, thì tại sao các con không thể
buông tha lỗi lầm lâm vấp cho nhau? Các con hãy xét suy!
CAO ÐÀI TIÊN ÔNG NGÔ TIÊN ÔNG ... Thầy cũng ngợi khen và chứng chiếu lòng thành của các con chung lo gìn giữ mối Ðạo đặng lưu truyền cho đàn hậu tấn khỏi lạc chí sai tông. Các con cũng hiến dâng Thầy phần công quả rất xứng đáng và lòng hy sinh cao quí của các con. Nhưng cao quí hơn là các con sớm khai ngộ, hiểu Ðạo và biết Thầy. Các con hiểu Ðạo là con đường giải thoát, vạn năng siêu diệt. Biết Thầy là Thượng Ðế hóa thân, đem mối Ðạo xuống cõi trần cứu rỗi các con, hằng dìu độ các con đi suốt con đường đó.
(Long Hoa 07-01 Quí Hợi)
******
CAO THƯỢNG HUYỀN KHUNG
Thầy của các con, Cha của các con, người độ thân sống của các con, người độ linh hồn của các con, tức là Thầy, tức là Cao Ðài Tiên Ông, tức là Ngọc Hoàng Thượng Ðế Chúa Tể Càn Khôn. Vậy thì các con còn lo chi.
(Phú Lâm 16-08 Ðinh Mão, 11-09-1927)
******
NGỌC HOÀNG THƯỢNG ÐẾ
Thầy các con, ... Vậy từ nay các con biết Ðạo, biết Thầy, nên chí tâm lo Ðạo. Thầy cho các con rõ: Ngô Ðại Tiên là một điểm linh quang của Thầy cho xuống mở Ðạo đó nghe. Chớ lầm tưởng theo thế là Quan Phủ Chiêu mà có lỗi đó. Ráng mà thành tâm khấn với Người cho có lễ nghi. Vì đương kỳ phổ độ người tạm dùng lời dạy các con xưng là anh em, chớ đến ngày Long Hoa Ðại Hội thì Người là Thầy của các con đó. Khá tuân theo.
(Cao Minh 20-08 Quí Dậu, 09-10-1933)
******
NGỌC HOÀNG THƯỢNG ÐẾ
... Ðạo vô vi Thầy đã lập ra kỳ này do nơi CHIÊU là một chơn linh của Thầy. Nó là ngôi thứ hai của Thầy giáng sinh mở Ðại Ðạo cứu vớt nguyên nhân. Nay con của Thầy đã hồi cựu vị, để lại những đệ tử tu đã đắc thành tại thế, kết quả Thiên Tiên. Nay Thầy cho các con nơi đây nhập Phái Vô Vi là một đại ân huệ.
(T.T.Tàng Thơ 15-08 Giáp Tuất, 24-09-1934)
******
CAO ÐÀI TIÊN TRƯỞNG
... Các con cứ y theo lời hồng thệ gắng giữ cho trọn chung thủy và chẳng nên vong ân bội nghĩa. Ðứa nào có lỗi thì Thầy dụng hình phạt, chớ Thầy là Ðấng Tạo Hóa cầm cân dễ nào tư vị. Thầy ban ơn chung cho các con, các con cứ y theo.
(T.T.Tàng Thơ 15-12 Giáp Tuất 1935)
******
NGỌC HOÀNG THƯỢNG ÐẾ NGÔ TIÊN ÔNG
Hỷ kim đàn, đại hỷ, đại hỷ. Thầy mừng các con. (T.T.Tàng Thơ 29-02 Bính Tý, 22-03-1936) ******
CAO ÐÀI TIÊN ÔNG NGÔ TIÊN ÔNG
Phật Thích Ca và Chúa Jésus là Thượng Ðế hóa thân đi mở Ðạo. Thầy đây cũng Thượng Ðế hóa thân.
(Cần Ðước 04-03-1933)
******
CAO ÐÀI TIÊN ÔNG NGÔ TIÊN ÔNG
Thầy là một vị Giáo Chủ không bao giờ lưu lại cho các con những gì mà không rõ chơn lý. Nếu Thầy đã dạy Pháp Ðạo vô vi cho các con thọ lãnh mà Thầy không làm tròn sứ mạng của Ðức Ðại Từ Phụ đã giao, thì Thầy phải gánh lấy trách nhiệm đối với các con.
(Long Hoa 16-01-1965)
******
Hồng! Con muốn bạch chuyện chi thì bạch lớn cho cả môn đệ đều biết.
(Hồng bạch về cách thờ phượng cho giống nhau một kiểu). Phật Thích Ca, Chúa Jésus là Thượng Ðế hóa thân đi mở Ðạo. Thầy đây cũng là Thượng Ðế hóa thân. Ai mở Ðạo thì người ấy là Giáo Chủ. Song kỳ này kẻ thế mê theo vật chất, không chuộng tinh thần nên Thượng Ðế phải nói rằng chính mình Ngài xuống mở Ðạo chớ kỳ thiệt là Ðạo của Thầy lãnh trách nhiệm giáng trần mà mở Ðạo. Các con đã biết Thầy là ai rồi thì các con phải tính với nhau. Thờ chung cũng không tội gì. Các con không cần chi ép ai hết. Ðến ngày Thầy ra mặt thì chúng nó sẽ biết. Với các con, Thầy cần nhứt là ráng lo tu, chớ nên bê trễ. Sau này các con sẽ thay mặt cho Thầy mà truyền Ðạo. Thầy thăng để các con tu.
(Chợ Lớn tháng 02 năm Quí Dậu, Ông và Bà Lý đồng tử)
******
(Ðàn Qui Tông... Phò loan Ðàn Chợ Lớn, rằm tháng chạp năm Ðinh Mùi, 14-01-1968)
******
(Ðàn Qui Tông... Phò loan Ðàn Khai Nguyên Phú Quốc 14-01-1968)
********
Các con đại căn, đại phước
mới ngộ đặng chơn truyền của Thầy và nay hầu hết đã trải qua một đoạn
đường khá dài của một cuộc hành trình xa thẳm, cam go khó nhọc.
(Long Hoa 12-04 Nhâm Tuất, 05-05-1982)
*******
H ữu phước thay cho các con! Sanh
vào thời kỳ Thiên địa tuần hườn, thế tục đổi thay, Thầy hoằng khai Ðại
Ðạo, ân xá chúng sanh, ban cho các con cái khoa "Bí truyền tối thượng".
Ðó là chiếc thuyền tế độ rước kẻ hữu duyên về miền cực lạc.
Các con ngày nay đạt đặng cái giáo lý siêu việt tuyệt đối đó thì phải lập đại chí, đại hạnh nỗ lực tu cần cho đắc Kim Thân thì Thiên Ðình khóa bảng, dưới xóa danh, phước thanh an hưởng mãi.
(Long Hoa 15-05 Quí Hợi, 24-07-1983)
******
Các con đại căn đại phước
sanh nhằm thời đại Thiên Hoàng có luật ân xá ban hành nên các con rất dễ
tu và dễ thành và chi chi cũng có Thầy dạy dỗ nhắc nhở từng chi tiết
nhỏ, không sót một mảy mún nào.
Các con chỉ noi dấu bước theo và in rập khuôn Thầy để lại là đắc thành chánh quả chẳng sai.
(Long Hoa 03-03 B ính Dần, 21-04-1986)
*******
Ðạo Thầy rất quí báu chẳng phải ai cũng tìm đặng. Nếu các con chẳng đại căn, đại đức thì khó ngộ.
Vậy các con muốn mưu đường giải thoát thì chớ nài khổ hạnh, lập chí rèn lòng, công phu đầy đủ thì Tiên Thiên có bảng, khỏi luân hồi tái kiếp.
(Long Ẩn 14-04 Ất Hợi, 03-05-1935)
*******
Thầy mừng các con có phước lớn. Thầy Trời khó gặp, gặp được thì có duyên lắm. Bước tới ắt có chỗ hay.
(Cần Ðước 21-12-1932)
*******
... Các con là người được
nhiều duyên lành nên ngộ được Tâm kinh vô tự. Hãy ráng mà hành trì cho
được kết quả mỹ mãn thì không chi quí bằng. Thầy cũng vui, các con cũng
toại.
CAO ÐÀI TIÊN ÔNG NGÔ TIÊN ÔNG
Muôn ngàn kiếp mới có hội này. Các con chớ dần dà. Thầy lãnh Ðạo nơi Linh Tiêu, các con may gặp hội. Vì kiếp trước có duyên gặp gỡ nhau. Vậy các con hãy nương nhau mà đi. Thầy đã sắp đặt Chư Thần theo phương mà hành Ðạo. Hễ Thần Tiên nhiều thì ma quỉ cũng nhiều. Các con có Thầy gìn giữ, hãy an lòng đi. Trong phe các con có Thần Tiên ẩn mà hành Ðạo, nếu không thì khó cho các con giữ mình. Thầy thường nói: "Ðạo phải đi tới, không phải thì lui, Thầy chẳng tư vị ai". Cam sự cực khổ là gì con? Ðể hưởng sự sung sướng cho mãn đời? Cười... Lời nói vậy là phàm, người quân tử coi sự sung sướng ấy là thường. Con có chí Thầy khá khen cho. Nếu con muốn bước vào đường Ðạo thì bao nhiêu điều con xưng tụng bấy lâu đều là giả dối. Ráng tu tới nghe. Có Thầy bên mình dù ai hại cũng không sao. Con tin vậy thuận theo lẽ Trời
(Ngày 14-08 Nhâm Thân, 14-09-1932)
******
CAO ÐÀI GIÁO CHỦ
Các con nên biết: Nguồn cội Ðại Ðạo là phương tu luyện. Thầy lãnh trách nhiệm Ðấng Tạo Hóa giáng trần khai Cao Ðài Ðại Ðạo độ tất cả nguyên căn trở về ngôi vị. Dầu cho Tiên Thánh giáng trần mà không thọ được Bí Pháp Chơn Truyền nầy thì cũng không hườn nguyên vị. Các con hữu hạnh gặp kỳ đại xá. Tu nhứt kiếp, đắc nhứt thời, khỏi luân hồi trong Tam giới. Vậy các con cần mẫn tu luyện cho đúng đắn, giữ tròn bổn phẩm hạnh, cốt cách nhà Tiên. Phải cẩn ngôn, cẩn hạnh, bế khẩu giữ đề hồ, vận châu thiên điều tức mở các luân xa, lặng lòng lắng nghe cơ mầu nhiệm. Ðịnh thần nhìn Thầy và tự tánh. Thầy thấy các con công tu thì nhiều, ngày tháng không bỏ qua, nhưng lòng trần chưa tuyệt thì làm sao thanh tịnh mà tiếp ấn quang hiệp với hư linh xuất thần lên cõi Tiên Thiên học Thiên điều bí nhiệm.
(Huyền Quang 15-10 Bính Dần)
******
CAO ÐÀI TIÊN ÔNG
Các con hữu hạnh thay gặp được Chơn truyền Chánh Ðạo. Từ khi thọ Tâm Pháp vô vi ấy là ngày các con được nêu tên vào bảng Thiên Ðình, nên kiếp tu hành của các con được bảo đảm. Khi mãn số trần được Thầy độ linh hồn về Tiên cảnh, ấy là các con Thành Ðạo.
Thầy mừng các con nam nữ.
Các con! Thầy cho rõ biết hiện thời Ðạo vô vi truyền bá độ những nguyên nhân xuống trần vì trước khi nơi Bạch Ngọc lãnh mạng giáng sanh độ thế. Rủi cho xuống rồi bị nhiễm khí hậu thiên bao trùm phải quên bổn tánh thiêng liêng, song đến lúc Thầy thức tỉnh, nhờ có bổn tánh mới trực giác hồi đầu, tu tâm dưỡng tánh. Ðạo là vốn bao la Trời đất, nơi các con cũng có Ðạo. Một ngày sau Thầy sẽ dùng pháp luật thiên nhiên thâu hồi các con về một bổn. Vậy các con nên nhớ rằng Ðạo sơ nhứt bổn.
|
Friday, July 10, 2015
CẨM NANG ĐẠO PHÁP
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment